Kể từ thời điểm này Nhà trường đã cho phép Bộ môn đổi tên từ "Bộ môn Xây dựng Mỏ" thành "Bộ môn Xây dựng Công trình ngầm và Mỏ". Năm 1995 Nhà trường đã bổ nhiệm thày Nguyễn Quang Phích (1995-2008) làm Trưởng Bộ môn và thày Võ Trọng Hùng (1995-2003), thày Thương trường. Dân chơi. Trắc nghiệm. Cung Hoàng Đạo Quiz Tarot. Video; Ảnh; 0. Thể thao; Thứ năm, 15/9/2022, 12:01 (GMT+7) Những 'con sóng ngầm' giữa nhà Becks và thông gia. Nhà Becks và gia đình thông gia được cho xung đột vì có khác biệt về văn hóa, quan điểm, nảy sinh trước khi Thuyết Minh. Ngôi Trường Xác Sống. All Of Us Are Dead (2022) Từ khóa ; Sóng Ngầm Tòa Soạn; Pride And Price; Sóng Ngầm Tòa Soạn 2022 Thuyết Minh, Pride And Price 2022 Thuyet Minh, Tiếng Việt Pride And Price 2022, Download Pride And Price 2022 Cảnh báo tình trạng mất an toàn tại các sông suối, ngầm tràn. Tầm nhìn chiến lược của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong Tuyên ngô 02/09/2022 22082 Trường song ngữ Lào - Việt Nam Nguyễn Du khai giảng năm học 14/09/2022 20408 Về nguồn nước, nằm ở vùng hạ lưu hệ thống sông Ðồng Nai - Sài Gòn, thành phố Hồ Chí minh có mạng lưới sông ngòi kênh rạch rất phát triển. Sông Ðồng Nai bắt nguồn từ cao nguyên Langbiang (Ðà Lạt) và hợp lưu bởi nhiều sông khác, như sông La Ngà, sông Bé, nên có lưu Được biết, Dự án cấp điện bằng cáp ngầm xuyên biển cho xã đảo Nhơn Châu do Liên minh châu Âu (EU) tài trợ, với tổng kinh phí thực hiện gần 351,5 tỷ đồng, cấp điện cho hơn 600 hộ dân và các đơn vị trên xã đảo Nhơn Châu. Dự án được Bộ Công Thương và Tập đoàn "Bão ngầm" đang đi tới hành trình cuối cùng. Tập cuối - tập 72 sẽ phát sóng ngày 07/6/2022, những hình ảnh không xuất hiện trên phim cùng những bí mật hậu trường được hé lộ đang thu hút rất nhiều sự quan tâm của khán giả. TÀU NGẦM ĐƯỢC ĐÁNH GIÁ CAO CHỦ YẾU NHỜ KHẢ NĂNG TÀNG HÌNH DƯỚI NƯỚC. Việc đảm bảo rằng các tàu ngầm có thể 'sống sót' sau cuộc tấn công tên lửa đầu tiên trong một cuộc chiến tranh hạt nhân và do đó có thể đáp trả bằng cách phóng tên lửa trong cuộc tấn công thứ hai là chìa khóa cho chiến lược răn Vay Nhanh Fast Money. Editor MengRõ ràng Tiêu Minh đã uống quá nhiều rượu, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, nhìn khuôn mặt bình tĩnh không gợn sóng kia của Lục Liễm Ninh, hai mắt cậu ấy dường như đang rưng rưng chực khi ăn xong Tiêu Minh cũng không lưu luyến nơi này thêm một phút giây nào nữa, có lẽ là tâm trạng thật sự xuống dốc, Lục Liễm Ninh đột nhiên đưa ra quyết định kết thúc đoạn quan hệ này làm cho cậu ấy có phần trở tay không kịp, đắm chìm trong cảm xúc của bản thân, ngẫm nghĩ lại xem mình đã nói sai câu nào, hoặc đã lỡ làm gì đó khiến cho Lục Liễm Ninh không vui, sau đó lại cảm thấy có khả năng mình không làm gì sai cả, chỉ là Lục Liễm Ninh chán mình mà như vậy, càng cảm thấy đả kích ra cậu vẫn luôn tự nhắc nhở bản thân, luôn luôn phải tỉnh táo đến lúc kết thúc cũng phải dứt khoát một chút, không ngờ khi tới khoảnh khắc này đáy lòng cậu ấy vẫn buồn bã, khó cho cùng... Bỏ qua vấn đề tiền bạc, chỉ dựa vào khuôn mặt kia của Lục Liễm Ninh, Tiêu Minh cảm thấy mình được ngủ cùng Lục thiếu gia lâu đến vậy, ai chiếm tiện nghi của ai còn chưa xác định được Minh ăn cơm xong, khi đứng dậy còn hơi lảo đảo một chút, rõ ràng là dáng vẻ say xỉn do uống quá nhiều ấy đi đến cửa chính, cong khóe miệng lên, chào tạm biệt Lục Liễm Ninh, cầm chìa khóa xe lên muốn Liễm Ninh gật đầu rất khẽ đáp lại Tiêu Minh, cũng không nói gì Trần Miểu thì ngược lại sau khi cậu nghe thấy một tiếng "cạch" lúc cửa đóng lại, thì chợt hồi đặt cây lau nhà sang một bên, mảnh sàn ngay chỗ cậu đứng được lau tận mười phút, đã sạch do dự mở miệng nói "Ngài Tiêu uống nhiều quá, không lái xe được đâu..., lỡ như xảy ra chuyện gì..."Lục Liễm Ninh giương mắt nhìn cậu một cái, trong ánh mắt có phần mất kiên nhẫn, không biết là bực mình vì Trần Miểu nhiều chuyện hay là sợ phiền phức của Tiêu Miểu chuyển dời tầm mắt xém chút nữa là đối diện với Lục Liễm Ninh, tiếp tục nói "Lỡ như xảy ra chuyện gì, bị chụp hình lại thì không tốt đâu.""Đi theo cậu ta mượn điện thoại rồi gọi cho trợ lý của cậu ta đi." Cuối cùng Lục Liễm Ninh cũng lên mặt lạnh nhạt, ngữ khí băng giờ trước bọn họ còn đang gắn bó xác thịt, Trần Miểu đứng ngoài cửa ở giữa gió lạnh còn không dám tưởng tượng tình cảnh kiều diễm ướt át bên trong phòng, vậy mà sau một bữa cơm đã thay đổi nghiêng trời lệch đất, đối với tiểu tình nhân mà mình chơi chán Lục Liễm Ninh thật sự vô tình không chừa lại cho bọn họ một chút ôn nhu này Trần Miểu vội vàng mở cửa đuổi theo, khi ra tới bên ngoài thì thấy Tiêu Minh đang khởi động ô vội vàng vỗ vỗ vào cửa sổ xe, ra hiệu cho Tiêu Minh dừng Minh nghe thấy tiếng vang, hạ cửa sổ xe xuống, có hơi nghi hoặc mà nhìn Trần Miểu, trong lòng lại lén lút loé lên một tia chờ mong."Sao thế? Anh Lục còn có việc gì muốn nói cho tôi hả?"Trần Miểu duỗi tay mở cửa xe, cậu nói "Lục tiên sinh nói ngài uống nhiều quá rồi, để tôi làm tài xế đưa ngài về."Tia sáng loé lên trong ánh mắt Tiêu Minh, thật nhanh chóng bị dập tắt trở về u ám ảm Miểu thấy động tác Tiêu Minh chậm chạp ra khỏi ghế điều khiển, dáng vẻ không vững chắc, cho nên đành đưa tay lên dìu cậu Minh ngồi lên ghế phụ, ánh mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không ngoài cửa sổ cả người ngây Miểu hỏi địa chỉ nơi cần đến, sau đó chạy xe ra khỏi khu nhà của Lục Liễm Ninh, tốc độ lái xe của cậu rất chậm, nhưng Tiêu Minh cũng không để ý hai mươi phút sau, Trần Miểu mới lấy hết can đảm hỏi "Ngài nhận được khoảng bao nhiêu tiền vậy..."Tiêu Minh chuyển dời ánh mắt về phía khuôn mặt nhỏ chất phác thành thật, đã phơi nắng đến mức ngăm đen của Trần Miểu."Ý cậu là tiền gì cơ?"Trần Miểu tựa như một học sinh bị giáo viên hỏi một câu không trả lời hơi lúng túng cùng với xấu hổ "Là ngài làm những việc đó với Lục tiên sinh, sau đó ngài ấy đưa tiền cho ngài..."Tiêu Minh đột nhiên kinh ngạc chớp mắt một cái, chợt ôm bụng cười to, cười đến mức rơi lệ, thở hổn tiếng cười của cậu ấy khuôn mặt Trần Miểu có vẻ như càng ngày càng có vẻ gượng lúc lâu sau, Tiêu Minh mới dừng cười, bình ổn cảm xúc lại một chút "Đừng nói với tôi là, cậu cũng có cái ý tưởng này nha."Trước ánh nhìn của Tiêu Minh, Trần Miểu thành thật gật đầu hai cái, cắn chặt răng nói "Ngài có thể chỉ giáo cho tôi một chút không, Tiêu tiên sinh."Tiêu Minh đương nhiên không phải một vị giáo viên tốt hơn nữa cậu ấy đã uống say, trong lòng rối tung hỗn loạn các loại cảm xúc khó gọi không Tiêu Minh nhất định sẽ vừa xoi mói vừa chê cười, đả kích Trần Miểu đến khi cậu đánh mất cái ý niệm này mới nói của Tiêu Minh quái dị "Hầy, muốn theo Lục Liễm Ninh, cậu như thế này không được đâu.""Vậy làm sao mới được đây?" Trần Miểu bày ra dáng vẻ ham học hỏi đợi chờ chỉ Minh nhìn cậu như vậy lại nhịn không được mà cười ra tiếng "Cậu muốn cậu ta chạm vào cậu, thì trước tiên phải khiến cậu ta thích cậu cái đã." Cậu ấy nhướng mày "Dù sao thì cậu ta cũng sẽ không chạm vào người mà mình ghét."Nhưng Trần Miểu làm gì có điểm nào có thể khiến Lục Liễm Ninh thích chứ?*********Khúc sau vào wp giải pass nhé các tình iu Editor MengLục Liễm Ninh lập tức nghẹn họng, duỗi tay muốn kéo Lý Diễm vào lòng, kéo hai lần vẫn không lay chuyển được cơ thể anh, Lý Diễm vẫn còn đang thất thần dùng tay nhặt lại từng mảnh vỡ, cậu ta thở hắt ra một hơi, thanh âm mềm đi một chút "Đừng nhặt, vẫn còn đèn ngủ dự phòng, không cần nhặt đâu."Cậu ta lặp đi lặp lại mấy lần, Lý Diễm mới như thể bừng tỉnh mà từ từ thả lỏng thân thể căng cứng, để cậu ta ôm anh lên Liễm Ninh đẩy cửa đi ra ngoài, tìm quản gia lấy đèn ngủ dự gia cũng nghe thấy tiếng đồ vật rơi vỡ từ trong phòng, lại thấy Lục Liễm Ninh ra ngoài muốn tìm đèn dự phòng, không nhịn được mà nâng mắt dò Liễm Ninh xoa xoa ấn đường, thấp giọng nói một câu "Thật là càng ngày càng có bản lĩnh."Buổi tối hai người không nói thêm một câu nào với nhau nữa, Lý Diễm đưa lưng về phía Lục Liễm Ninh, ánh đèn ngủ màu cam ấm áp, chỉ chiếu sáng lên một vùng nhỏ trên đỉnh đầu Lý Diễm, Lục Liễm Ninh duỗi tay ôm eo anh, kéo anh vào lòng ngực cậu Diễm giật mình né tránh theo quán tính, Lục Liễm Ninh chuẩn bị nổi lửa, nhưng lại phát hiện Lý Diễm chỉ muốn điều chỉnh tư thế, sau đó lại ngoan ngoãn nằm yên trong lòng lời răn dạy uy hiếp đã tới miệng Lục Liễm Ninh, lại phải nuốt ngược vào, trong một khoảnh khắc sắc mặt đã thay đổi mấy hôm sau lúc Lý Diễm muốn ra ngoài, thì phát hiện cổng chính không cách nào mở ra quay đầu liếc mắt nhìn quản gia đang cắt tỉa cây cối trong sân vườn, quản gia cúi đầu, lảng tránh ánh mắt của khoảnh khắc đó lòng anh lập tức hiểu rõ, lần này Lục Liễm Ninh thật sự không cho anh ra có hơi hối hận vì ngày hôm qua mình đã cãi nhau với Lục Liễm Ninh, lẽ ra anh nên ngoan ngoãn nhận quay về phòng thay lại quần áo ngủ sau đó ngủ mê mang cả một buổi sáng, buổi chiều làm thế nào cũng không ngủ được, muốn tìm bé mèo mập chơi, nhưng nó cũng trốn đi đâu đến buổi tối Lục Liễm Ninh về nhà, thái độ nhận sai của Lý Diễm rất tốt đẹp, lúc lên giường cũng chiều theo để cậu ta muốn làm gì thì làm, cuối cùng anh dùng chút sức lực còn sót lại nhỏ nhẹ mà hỏi cậu ta ngày mai anh có thể ra ngoài không, Lục Liễm Ninh vẫn không trả lời một câu cũng không thả anh ra như thế cho đến hết một tuần, buổi tối hôm nọ Lục Liễm Ninh đột nhiên trở về bảo anh thay quần áo nói muốn dẫn anh ra Diễm nhìn Lục Liễm Ninh chọn quần áo cho anh, là một bộ âu phục nhìn rất chỉnh tề lịch sự, xem ra lần đi ra ngoài này có vẻ sẽ phải tham dự một dịp rất trang trọng nào những dịp như thế này, nhiều năm như vậy Lục Liễm Ninh chưa từng dẫn anh dù chỉ là dẫn đi ra mắt dưới tư cách sủng vật, Lý Diễm nghĩ, có lẽ cậu ta còn chê anh không Liễm Ninh nhìn Lý Diễm ngốc lăng ngồi một bên, không khỏi thúc giục mà nói "Thay quần áo nhanh lên, không phải anh nói ở nhà buồn sao, bây giờ tôi mang anh ra ngoài anh còn chê hả?"Từ đó đến giờ Lý Diễm chưa từng có quyền lợi tranh luận gì trước mặt Lục Liễm Ninh. Vậy nên anh chỉ đành cầm lấy quần áo nhanh chân chạy đi thay, sau đó theo Lục Liễm Ninh xuống lầu, ngồi vào chiếc Bentley đang mở cửa chờ chạy khoảng chừng 40 phút, thì bọn họ đến một trang trại nhìn vẻ ngoài khá khiêm tốn, biển số nhà được làm từ gỗ chế tác rất đẹp nhìn hệt như đồ trang vào thì đã thấy bên trong rộng rãi ngoài sức tưởng tượng, xe không được tiến vào, mà phải để tài xế lái xuống gara dưới tầng hầm, Lý Diễm đi theo phía sau Lục Liễm được vài bước thì Lục Liễm Ninh không hài lòng lắm mà hết kéo rồi túm anh về phía bên cạnh mình "Anh là vệ sĩ hay sao vậy!"Như để tránh việc Lý Diễm lại lui về phía sau lưng mình, cậu ta duỗi tay nắm lấy tay người cùng đi khoảng mười mấy phút mới tới được quảng trường trung tâm của bữa tiệc, Lý Diễm nhìn những người khác đưa cho nhân viên gác cổng xem thẻ mời, thì ra là phải có thẻ mời mới được phép vào không hiểu vì sao mà đến phiên Lục Liễm Ninh lại không cần, cậu ta trực tiếp lôi Lý Diễm đi khi vào, bên trong chiếu đèn sáng như ban ngày, những vị tai to mặt lớn có tiếng tăm có uy tín của thành phố A đều có mặt, cũng có cả vài vị minh tinh thường thấy trên tiệc này, không biết là ai tổ chức Liễm Ninh thấy ánh mắt Lý Diễm nhìn loạn khắp, thì gọi anh một tiếng, cậu ta đem anh đến cái bàn dài trong một góc khuất, dặn dò "Ăn một ít đi, đừng chạy loạn, một lát tôi quay lại tìm anh."Lý Diễm gật gật đầu, nói "Được, tôi biết rồi."Thật ra Lý Diễm cực kỳ không quen thuộc thích thú những bữa tiệc như thế này, anh có hơi lo lắng mà cầm lấy hai chiếc bánh nhỏ, muốn tìm một chỗ khuất tầm mắt để ngồi ăn, dù sao anh cũng đã có hơi đói vừa cúi đầu đi được mấy bước, đã xém chút va phải người ta, đối phương hô lên một tiếng, Lý Diễm đã nhanh chóng cầm chắc hai cái bánh kem, anh chỉ sợ chiếc bánh làm dơ quần áo người Diễm vừa định nói xin lỗi, đã nghe thấy đối phương gọi tên mình."Lý Diễm!?" Đỗ Lâm có hơi giật mình "Sao anh ở đây vậy, tôi còn tưởng tôi nhận sai người đấy! Mấy ngày nay anh mất tích đi đâu vậy! Lâm Sanh tìm anh khắp nơi nhưng mà không thấy đâu!"Lý Diễm cố gắng nặn ra một nụ cười trên mặt "Dạo này tôi ở nhà, trong người có hơi không thoải mái."Bộ dáng Đỗ Lâm có vẻ không hài lòng với câu trả lời kia lắm "Vậy anh cũng không thể cứ như vậy mà đi chứ, bỏ bê công việc vô cớ cũng phải nói một tiếng, Lâm Sanh đã có ý tốt tìm việc cho anh rồi."Lý Diễm lại liên tục nói xin lỗi, nhờ Đỗ Lâm khi nào nhìn thấy Lâm Sanh thì thay anh chuyển lời xin lỗi cho cậu Lâm hồ nghi mà nhìn anh "Anh cũng đã đến đây rồi, sao lại không tự đi nói với cậu ấy.""Lý Diễm!" Đúng lúc này một giọng nói mang ý cười vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện của bọn Diễm xoay đầu nhìn qua, thì thấy Tề Trăn đang cười rất mê người từ xa giơ ly rượu về phía Lý Diễm, bên cạnh anh ta là khuôn mặt lạnh như băng của Lục Liễm người Tề Trăn và Lục Liễm Ninh có thể xem như là trúc mã trúc mã đã chơi với nhau từ lúc nhỏ đến lớn, anh ta là bạn thân của Lục Liễm Ninh, là đồng bọn cùng hợp tác. Nhưng nếu để Lý Diễm nhận xét, thì anh ta là bạn bè xấu của Lục Liễm Ninh, hơn nữa anh ta và Lục Liễm Ninh có bản chất không khác nhau là Trăn này gặp ai cũng bày ra ba phần ý cười trên khuôn mặt, nhìn ai cũng ôn nhu như nước, như thể ai cũng là bạn thân của anh ta, kỳ thật từ trong xương cốt anh ta không hề khác gì Lục Liễm Ninh, theo đuổi cùng một giá trị quan, chẳng qua anh ta còn dối trá hơn Lục Liễm mặt Đỗ Lâm lập tức trở nên rất kỳ quái "Sao anh còn quen biết cả người đó vậy."Lý Diễm nhìn bọn họ muốn tới đây, sợ một lát lại xảy ra chuyện xấu hổ hơn, cho nên anh đành chủ động đi qua phía bọn họ, chỉ để lại cho Đỗ Lâm một câu xin khi Lý Diễm đi tới, Tề Trăn lại cười lên "Lý tiên sinh, đã lâu không gặp."Trong mắt Tề Trăn thật ra nửa điểm tôn trọng cũng không có, trước kia anh ta gọi anh là tiểu Lý, sau đó lại học theo Lục Liễm Ninh mà gọi anh là Lý tiên sinh, mỗi lần anh ta mang theo giọng điệu trêu đùa mà gọi anh như vậy, Lý Diễm đều cảm thấy rất khó mà chịu anh không dám chọc Tề Trăn, hơn nữa Lục Liễm Ninh còn đang ở Liễm Ninh kéo anh đến bên người cậu ta, nhíu mày nói "Không phải đã kêu anh ở một bên chờ tôi sao, sao lại chạy loạn rồi! Hửm?."Tề Trăn đứng bên cạnh tiếp lời "Đúng vậy đúng vậy, lại để A Ninh nhà chúng ta phải tìm."Nhiều năm như vậy, chỉ có Tề Trăn gọi Lục Liễm Ninh là A kia từng có cậu trai kia hầu giường cho Lục Liễm Ninh nghe thấy Tề Trăn gọi cậu ta như vậy thế là cũng bắt chước gọi theo, kết quả bị tát sưng cả Diễm hơi hơi rũ mắt nói "Đi lấy bánh kem."Tầm mắt Lục Liễm Ninh dừng trên chiếc đĩa bánh Lý Diễm vẫn đang cầm từ nãy đến giờ, lại quay về trên mặt Lý Diễm, thúc giục một câu "Muốn ăn thì ăn nhanh lên."Lúc này Lý Diễm nghe thấy Tề Trăn xì một tiếng, cười ra lại cúi đầu thấp hơn một chút, lấy chiếc nĩa ăn từng miếng cho đến khi hết chiếc bánh dưới ánh mắt của Lục Liễm Liễm Ninh đợi anh ăn xong, trên mặt lại lộ ra một tia không kiên nhẫn, rút ra một chiếc khăn từ trong túi, chùi đi miếng kem còn dính bên miệng Lý Diễm động tác không được nhẹ nhàng cho lắm, trong miệng còn cằn nhằn "Thật phiền phức."Lý Diễm buông đĩa, Lục Liễm Ninh ngay lập tức lôi anh ra cửa sau của nơi tổ chức tiệc, mất đi ánh đèn sáng chói kia xung quanh lập tức âm u xuống, nhưng cũng không đến mức tối hành lang có giàn nho còn có một vài ánh đèn nho nhỏ, trông như một vài con đom đóm đang chiếu sáng cho những quả Diễm đột nhiên có hơi khẩn trương, Lục Liễm Ninh cảm giác được bàn tay mà mình nắm đang cứng lại thể hiện sự căng thẳng của chủ nhân, nên đã choàng tay sau lưng anh, hơi hơi cúi đầu nhỏ giọng nói với anh "Đằng trước có đèn."Đa số mọi người đều đang ở đại sảnh của yến hội, nơi này không có ai cả, Lý Diễm không nhìn thấy gì, nhưng lại có nghe thấy một vài âm thanh trêu chọc ái muội từ bên trong truyền Diễm cũng bị Lục Liễm Ninh lôi vào bên trong, anh thầm cảm thấy không ổn nên vội nắm chặt tay Lục Liễm Ninh một cái, nghiêng đầu hỏi cậu ta "Vào trong đó làm gì vậy?"Lục Liễm Ninh cũng rất nhanh nhẹn mà dùng hành động để trả lời anh, cậu ta dừng bước, duỗi tay xé toạc vạt áo sơmi của Lý Diễm sửng sốt một vài giây rồi ngay lập tức phản ứng, nhưng anh không chống cự nổi sức lực của Lục Liễm Ninh, anh bị Lục Liễm Ninh đè trên một cái trụ hình vuông của giàn hoa, đôi tay chống trên ngực của Lục Liễm Ninh, nội tâm vô cùng hoảng loạn, vị trí này cũng không được kín đáo cho lắm, nếu có người đi qua cửa sau, không chừng thật sự sẽ bị nhìn khí của anh có hơi gấp gáp "Đừng vậy mà, Lục Liễm Ninh, chúng ta về nhà rồi làm có được không..." Lúc này tay Lục Liễm Ninh đã duỗi vào trong quần của anh đã có hơi mềm nhũn, khẽ kêu một tiếng, sau đó Lục Liễm Ninh lại nâng eo anh lên, Lý Diễm còn đang vô lực giãy giụa, động tác hết sức không phối hợp "Chúng ta về nhà đi, nếu không thì lát nữa lên xe làm cũng được..." Anh hạ thấp ngữ điệu, ăn nói cực kỳ khép động tác Lục Liễm Ninh không dừng lấy một giây, lại như thể chê anh nói nhiều, nên hôn lên môi răng hoà vào nhau, đầu lưỡi Lục Liễm Ninh vói vào trong miệng anh, miệng Lý Diễm khép lại cũng không được, cúi đầu tựa vào cái giá sau lưng, ngực phập phồng kịch liệt "Hưm..."Lý Diễm thở không nổi nữa, Lục Liễm Ninh mới hơi buông tha cho cái miệng của anh, để anh hít Lục Liễm Ninh chặn giữa hai chân Lý Diễm, mỗi lần người Lý Diễm mềm nhũn trượt xuống thì lại bị chân cậu ta chặn ngược Liễm Ninh siết chặt bờ vai anh, dùng miệng nhẹ nhàng cắn mở miếng dán cách trở sau gáy hương pheromone nồng nàn của Alpha cấp cao lập tức từ giàn nho tản ra tứ phía....Giữa bữa tiệc, vai chính Lâm Sanh mới lên phát biểu xong, vừa xuống thì bả vai đã bị người ta chụp Trăn giương khuôn mặt tươi cười với cậu ấy "Cậu là bạn của Lý Diễm nhỉ? Cậu ta cũng tới dự sinh nhật của cậu đó, chỗ này nhiều người quá nên cậu ta ngại, nói là ra phía sau chờ cậu, còn chuẩn bị quà sinh nhật cho cậu đó."Lâm Sanh nhìn khuôn mặt tràn ngập ý cười giả dối của Tề Trăn, vẻ mặt bình tĩnh, chỉ thì thào nói "Anh là bạn của anh ấy sao?"Tề Trăn khẳng định "Đương nhiên, tôi đã quen biết cậu ấy vài năm rồi đó!""Vậy sao? Vậy mà không nghe anh ấy nhắc gì tới anh cả." Lâm Sanh cong khóe miệng, xoay người đi về hướng cửa Trăn nghe câu trả lời khiêu khích của cậu ấy cũng không tức giận, trong mắt còn trào dâng hứng thú xem kịch ra lúc nãy trước khi Lâm Sanh lên đài đã nghe Đỗ Lâm nói là nhìn thấy Lý Diễm, nhưng cậu ấy tìm một vòng cũng không thấy bóng dáng anh người này không nói một tiếng mà biến mất hơn nửa giàn nho Lâm Sanh nhìn về phía xa xa thì thấy ngay hai thân ảnh đang giao điệp bên nhau, trong không khí tràn ngập một mùi hương cam nhàn nhạt, là mùi pheromone cậu đã từng nghe thấy vào lần mà Lý Diễm bị Đỗ Lâm xé miếng dán cách Sanh nhìn hai thân ảnh phía xa xa kia, làm sao mà không hiểu phần lễ vật lần này là này Lý Diễm cũng nghe thấy tiếng bước chân, anh đột nhiên từ nơi kia giương mắt lên nhìn, dưới ánh đèn mờ ảo mà thẳng tắp chạm mắt với Lâm nhiệt bị Lục Liễm Ninh gợi lên chỉ một thoáng là hạ thấp đến mức lạnh lẽo, anh ngơ ngác nhìn Lâm Sanh, biết rằng ngay giờ phút bộ dáng chật vất bất kham của mình đã bị Lâm Sanh thu hết vào tầm Liễm Ninh nhanh chóng phát hiện ra sự khác thường của anh, cậu ta nhìn theo tầm mắt về phía đang có một người đứng kia, tựa hồ như đã đạt được mục đích, cánh tay đang siết chặt Lý Diễm cũng thả lỏng một giờ Lý Diễm mới bàng hoàng mà nhận ra điều gì đó, chẳng trách hôm nay Lục Liễm Ninh đột nhiên muốn đưa anh ra ngoài ra là như thế này."Đã đủ chưa?" Thanh âm Lý Diễm có chút nghẹn Liễm Ninh cau mày, mục đích đã đạt được, cậu ta cũng không thật sự muốn bức ép Lý Diễm làm gì ở nơi này, cho nên cũng chậm rãi buông tay chừa ra một khoảng cách, để Lý Diễm tự mình sửa sang lại quần Diễm chậm chạp kéo lại quần áo xộc xệch, muốn gài lại nút áo, nhưng tay vẫn đang phát run, gài vài lần vẫn chưa Liễm Ninh thấy anh như vậy, thì kéo tay anh ra, sau đó muốn giúp anh gài lại nút áo, vừa định mở miệng chê "Ngốc chết đi được" nhưng còn chưa nói thành lời, đã bị nhiệt độ của người mà tay mình chạm vào doạ sợ."Sao lại lạnh như vậy?" Lục Liễm Ninh hỏi xong thì mặc áo khoác thật cẩn thận cho Lý quá trình này, Lý Diễm vẫn không nhúc nhích, giống như một con rối gỗ mặc người điều Liễm Ninh nâng mặt anh lên, thấy trong cặp mắt kia của anh có khuất nhục đau khổ và cả bi phẫn trộn lẫn vào rất lâu cậu ta không còn thấy trên mặt Lý Diễm xuất hiện những cảm xúc như lần này lại vì nam nhân tên Lâm Sanh mặt Lục Liễm Ninh âm u, sửa sang xong quần áo cho Lý Diễm thì lôi anh ra quả phát hiện ra Lâm Sanh vậy mà vẫn còn đứng ở đó, vẫn chưa rời Liễm Ninh mang theo Lý Diễm lướt qua cậu ấy, ngữ khí lạnh lẽo cảnh cáo mà nói "Nể mặt Lâm Triết, lần này tao không tính sổ với mày, đừng có không biết lượng sức mà tới gần Lý Diễm, đây là lần cuối cùng mà tao cảnh cáo, lần sau không chỉ nói xuông đâu."Mà ngay lúc Lục Liễm Ninh lôi Lý Diễm đi đến cửa sau đang định đi qua, Lâm Sanh đột nhiên mở miệng "Đây không phải là lần cuối cùng."Lục Liễm Ninh lập tức quay đầu lại "Mày nói cái gì?"Lâm Sanh lặp lại từng chữ một, ánh mắt bình tĩnh nhưng lại mang ý tứ khiêu khích khó có thể giải thích "Tôi nói đây - không - phải - lần - cuối - cùng."12 Bạn đang đọc truyện trên Trước Sau Doc truyen Song Ngam Truong Minh lttp truyen chu ebook prc download bạn đón đọc truyện chữ Sông Ngầm Trường Minh của tác giả Lãnh Sơn Tựu thiệu truyện Sông Ngầm Trường MinhSông ngầm trường minhTác giả Lãnh Sơn Tựu MộcEditor MengThể loại Đam mỹ, niên hạ, ABO AxB, cẩu huyết, có sinh chính Thiếu gia nhà giàu sau này biến thành tổng tài tính chiếm hữu cao Alpha công X Người từ quê lên thành phố làm công, bình phàm Beta án chủ yếu là cảnh báoCó tình tiết cưỡng ép yêu giam cầm phi cảnh hạn chế trẻ em dưới 18t _Motip tra công tiện thụ cẩu huyết truyền thốngDanh sách chương truyện Sông Ngầm Trường MinhĐang hiển thị 1 đến 50 của 52 kết quảBình luận truyện Sông Ngầm Trường MinhTừ khoá Đọc truyện Sông Ngầm Trường Minh full, chương 1, chương cuối. Sông Ngầm Trường Minh wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Sông Ngầm Trường Minh review, Sông Ngầm Trường Minh Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Sông Ngầm Trường Minh. Skip to content Tác giả Lãnh Sơn Tựu Mộc Tình trạng bản gốc Hoàn Nguồn convert Bản dịch dựa trên raw và bản convert chỉ đảm bảo chính xác 80% Thể loại Đam mỹ, niên hạ, ABO AxB, cẩu huyết, có sinh tử. Couple chính Thiếu gia nhà giàu sau này biến thành tổng tài tính chiếm hữu cao Alpha công X Người từ quê lên thành phố làm công, bình phàm Beta thụ. Văn án chủ yếu là cảnh báo Có tình tiết cưỡng chế yêu giam cầm phi logic. Có cảnh hạn chế trẻ em dưới 18t _ Motip tra công tiện thụ cẩu huyết truyền thống đương nhiên phải có cái hay mình mới dịch nhá, còn cái gì hay thì xem đi rồi biết nha p Wattpad Inkitt khuyến khích đọc off ở đây Chỉ đăng ở ba chỗ Wattpad mengmeng2313, Inkit Meng23 và wordpress này. Mục lục Phiên Ngoại »Hoàn Thành *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để Meng"Ba! Ba làm sao vậy, ba ơi mau tỉnh lại đi!" Lý Diễm bổ nhào vào bên người lão Nhạc đang nằm trên mặt đất, mới vừa hô lên một câu, trên chiếc Porsche màu đen* trước mặt đã có người bước xuống.*Porsche đen dòng Panamera tầm 5,3 tỷ vnđ hình mình lấy là chiếc xe bọc nhung chắc đắt hơn á, nhìn siêu đẹp😍😍😍Một cô gái Omega, bộ dáng cùng lắm là mười tám mười chín tuổi, làn da trắng trẻo dung mạo xinh đẹp, vừa xuống xe xem xét thấy tình huống này, nhíu lại hàng chân mày xinh đẹp, đại mỹ nhân người đẹp giọng nói cũng ngọt nào, ngay cả lúc nóng nảy cũng hệt như đang làm nũng "Anh! Các anh còn không mau xuống đây, đụng vào người ta rồi!"Đỗ Lâm từ ghế sau bước ra, câu đầu tiên là trách móc "Đã nói không cho em lái rồi, em cứ một hai nhất định phải cầm lái." Đỗ Lâm mới vừa cúi đầu nhìn, liền phát hiện vậy mà là vị khách quý thường trú bên sân vận động, lại đánh giá lão Nhạc trên mặt đất, miệng vẫn đang không ngừng rên rỉ, đôi mắt nửa híp, cách đầu xe của mình một khoảng cách xa như vậy, hơn nữa với cái khoảng cách này thì vừa nãy không cách nào chạm vào lão già này, đây tám phần là gặp phải ăn vạ Nhạc đang gối đầu trên đùi Lý Diễm kín đáo cho anh một ánh mắt, Lý Diễm ngẩng đầu nói luôn "Các người lái xe kiểu gì vậy, mau nhìn đi ba tôi bị các người tông ngã..."Lúc đang nói Lý Diễm ngẩng đầu lên cũng nhận ra Đỗ Lâm, suy nghĩ lần này lão Nhạc làm thịt trúng ngay nhân vật lớn, lại nhìn lướt qua bên trong xe, trong xe còn có người đang ngồi, không chừng là vội vàng đi đâu đó giải quyết chuyện riêng, là loại nhất định sẽ thẳng tay nhét tiền cho xong việc, để giản lược bớt phiền phức làm chậm trễ thời gian quý giá của bọn lòng nghĩ như vậy, Lý Diễm nói tiếp luôn "Các người đến đây đi, nhanh chóng mang ba tôi đến bệnh viện làm kiểm tra tổng quát, ông ấy bây giờ đứng lên cũng không nổi rồi, lỡ như bị tổn thương nội tạng gì đó thì phải làm sao, chuyện này không thể chậm trễ được đâu!"Lý Diễm vừa nói như vậy xong, quả nhiên đại tiểu thư kia lập tức không vui "Chúng tôi không có thời gian đâu, tôi gọi xe cứu thương cho cậu, bao nhiêu tiền chúng tôi sẽ chịu."Lão Nhạc vừa nghe, tiếng rên rỉ kêu đau càng lớn, đây là vui mừng."Cái đó cũng không phải không được, thoạt nhìn các người cũng quả thật đang có việc gấp, đưa tôi hai ngàn đi, tôi tự đưa ba đi bệnh viện, cũng không làm chậm trễ chuyện của các người."Đại tiểu thư vừa nghe xong, trong lòng không nhịn được khinh thường, mà cười nhạo một tiếng, chỉ có hai ngàn đồng mà cũng nằm đây lãng phí thời gian của bọn họ, lập tức duỗi tay lấy ví tiền của mình từ trên ghế lái."Từ từ, ông nói đụng vào ông thì chắc chắn là đụng vào ông hả?" Đỗ Lâm ngăn cản động tác lấy tiền của em gái nhà mình "Trên xe của bọn tôi có camera hành trình, là ông già tự mình té ngã hay chúng tôi đụng ông ta, nhìn một cái chẳng phải sẽ rõ hay sao?"Tiếng Lão Nhạc rên rỉ kêu đau chợt nhỏ, nửa híp mắt chớp chớp nhìn Lý Diễm cũng nóng nảy, vì thế đành lui một bước "Hai ngàn không được, thì 800 cũng được, người lớn tuổi bị té ngã thành như vậy, dù sao cũng phải cho một ít tiền chụp X-quang mua thuốc đi chứ."Lúc này vị em gái kia cũng phản ứng lại, kêu lên "Ừ! Đúng đó, xe chúng ta có camera hành trình, hèn chi em thấy lạ ông già này đang yên lành đi qua trước xe của em sao lại tự dưng bị đụng ngã như thế được, đã ngã trước khi chạm vào xe em rồi , giả vờ nhìn hệt như thật vậy, nói tới lui nửa ngày thì ra là ăn vạ!"Lúc này Đỗ Lâm nhìn Lý Diễm vẫn còn đang ôm hờ ông già kia diễn vai đứa con hiếu thảo, khoanh tay lại "Được rồi, đừng ở chỗ đây trì hoãn thời gian nữa, nâng ông ta dậy mau, chúng tôi phải đi rồi, đằng sau vẫn còn xe đó, có chút ý thức công cộng đi."Lý Diễm cắn răng da đầu căng chặt "Không được, hiện tại ba tôi không đứng lên nổi, các người ít nhất phải đền 800 đồng."Theo lý thuyết đám phú nhị đại này căn bản không thiếu chút xíu tiền này, như thế nào hôm nay cố tình ở đây hăng hái đôi co như vậy, so với mấy trăm đồng tiền, rõ ràng thời gian của bọn họ càng quý giá hơn mới đúng nhiên nữ Omega kia thấy anh bày ra sắc mặt vô lại, trên mặt lộ ra khinh thường, trực tiếp rút ra một xấp tiền từ trong bóp, đang muốn ném cho anh để cho bọn anh cút đi, thì bị một cánh tay ngăn Lâm Sanh mới từ trên xe xuống, ánh mắt cậu ấy đầu tiên dừng lại trên người Lý Diễm một lát, giữa mày hơi nhăn lại, sau đó sắc mặt trở nên có chút kì quái khó giải thích, cuối cùng mở miệng nói "Hừm, không phải đụng người ta bị thương sao, kêu xe cứu thương đến bệnh viện kiểm tra đi, tiền thuốc men chúng tôi trả.""Anh Lâm Sanh, bọn Tiểu Hào đều đang ở trang trại rượu chờ chúng ta mà." Nữ Omega rõ ràng là không hài lòng và ngạc nhiên với cách làm của Lâm Sanh, cô nói "Huống chi bọn họ căn bản là ăn vạ, dẫn loại vô lại như bọn họ đi kiểm tra làm gì chứ."Ánh mắt Lâm Sanh dừng trên người lão Nhạc, sau đó ném di động xuống chân "Đây không phải là bị thương chảy máu sao, còn không mau đi kiểm tra xem."Lý Diễm vừa nhìn, chân lão Nhạc xác thật có một miệng vết thương nhỏ, nhưng máu chảy ra ban nãy bây giờ đã đọng lại hết Nhạc nằm dưới tầm mắt uy áp của Alpha cấp cao, thân mình run lên, âm thầm nhéo đùi Lý Diễm một Diễm lập tức nói "Không cần, không cần, không nên trì hoãn thời gian quý giá của các người." Anh nhìn cẳng chân chảy máu của lão Nhạc, phỏng chừng bị biển số xe va quẹt làm bị thương, cảm thấy không thể đổ máu uổng công được, vì thế lại lui một bước "Nếu như không ổn, vậy lấy 500 cũng được."Lâm Sanh nghe anh nói xong, trực tiếp quay đầu nói với Đỗ Lâm "Đi, dẫn bọn họ tới phòng khám phía trước."Đỗ Lâm sửng sốt, nhìn Lâm Sanh, có hơi khó hiểu trước hành động của bạn mình, Lâm Sanh tuyệt đối là loại người còn sợ phiền hơn bọn họ, cho nên cậu ấy sẽ không làm chuyện dư thừa."Ây da, ông già kia dơ như vậy, sao lên xe của bọn mình được."Lý Diễm nhìn dáng vẻ không quá nguyện ý của bọn họ, nếu thật sự lên xe sau đó bị chở tới chỗ nào đó dạy dỗ một trận ra hồn mới thật sự là xui xẻo."Thôi, thôi vậy, không cần đâu, nếu như không được thì các người đi đi." Lý Diễm nâng lão Nhạc dậy, nhặt quải trượng của ông về, hai người tựa vào nhau mà Lâm nhìn Lâm Sanh không có ý muốn ngăn, cũng không mở miệng nữa, mấy người bọn họ lại lần nữa lên xe, chỉ là lần này đổi thành Đỗ Lâm lái tối Lục Liễm Ninh trở về nhà cũ của Lục gia, Lục An Lăng ngồi trên sô pha xem đống báo chí cũ rích, Mẫn Linh Dư mang tới bánh quy vừa nướng, thấy Lục Liễm Ninh về, treo lên nụ cười ôn hòa trên mặt, gọi cậu ta mau tới nếm Linh Dư không phải mẹ đẻ của Lục Liễm Ninh, là vợ sau mà Lục An Lăng tái hôn, là một Omega nhỏ xinh ôn nhu, quan hệ cùng Lục Liễm Ninh không phải quá kém, nhưng Lục Liễm Ninh cũng không quá thân cận với bà, nói tóm lại quan hệ mặt ngoài xã giao không có vấn đề như hiện tại Lục Liễm Ninh quả thật là vì nể tình bà nên mới nếm thử một cái bánh dưới anh mắt chờ mong kia, có hơi ngọt, miếng cậu ta vừa ăn hương vị thật ra cũng không tệ chiều cơ bản đều là dựa theo khẩu vị của Lục Liễm Ninh mà làm, ăn cơm đến một nửa, Lục An Lăng đột nhiên nói "Omega nhà họ Tống hình như tới tuổi kết hôn đấy, lần trước ông Tống còn nói qua chuyện này cùng ba, cuối tuần này con bớt chút thời giờ đi gặp người ta một lần đi."Lục Liễm Ninh ngay lập tức từ chối, thậm chí động tác gắp đồ ăn của cậu ta cũng chưa dừng chút nào "Không gặp."Lục An Lăng không vui nói "Không gặp cái gì? Con đã bao nhiêu tuổi rồi, ba cũng không bắt con lập tức kết hôn, trước tiên làm quen.""Bên cạnh tôi đã có người.""Tên Beta kia?" Lục An Lăng để lộ thần sắc giận dữ nói không nên lời, nhưng tư thái thuộc về người ở vị trí cao vẫn bảo toàn hoàn hảo, ánh mắt sắc bén "Bên cạnh con có người hay không ba mặc kệ, nhưng đã tới thời điểm phải có con, ba nhớ rõ thằng nhóc đó còn lớn hơn con hai tuổi.""Ba đang nói đùa cái gì vậy, Beta không thể sinh con đâu." Lục Liễm Ninh cảm thấy Lục An Lăng đưa ra yêu cầu như vậy quả thực không thể tưởng tượng, cũng cực kì làm khó người ngờ ánh mắt Lục An Lăng cũng trầm xuống, đây là biểu hiện cho thấy ông ta tuyệt đối không phải nói đùa "Ai nói Beta không thể sinh? Beta khác không thể sinh, gia đình chúng ta muốn sinh chẳng lẽ không có biện pháp hay sao?"Lục Liễm Ninh lập tức hiểu ý Lục An Lăng, Beta bình thường quả thật là không có năng lực mang thai, bọn họ có thể kết hợp cùng Omega, khiến Omega thụ thai, tuy rằng tỷ lệ thụ thai sẽ kém hơn Alpha cùng Omega kết hợp một chút, nhưng cũng không phải không có, chỉ cần hai bên nỗ lực một ít, phần lớn Beta đều có thể khiến Omega thụ thai. Nhưng Alpha cùng Beta ở bên nhau, cơ bản chưa từng nghe qua tình trạng Beta mang thai, nhưng chưa nghe qua không có nghĩa là không họ ở tầng lớp này, nếu thật sự muốn chơi, thậm chí có thể cho Beta tiêm vào chất xúc tác hoocmon của Omega, khiến cho Beta mang thai con nối dõi của mình, cái này nguyên bản là thuốc đặc trị cho Omega phát dục quá mức chậm chạp hoặc là phân hoá không hoàn thuốc cấm ngoại trừ Omega, thì những giới tính khác đều không được sử thể nguyên bản của Beta không có khả năng sinh dục, sau khi tiêm chất xúc tác vào, thuốc sẽ cưỡng chế khoang sinh sản héo rút chưa phát dục hoàn toàn kia tiến hành phát dục lần thứ hai, không nói đến quá trình dài lâu, cho dù có mang thai cũng không có cách nào sinh sản tự nhiên, chỉ có thể đẻ quá trình đó thân thể Beta phải chịu tổn thương cùng thống khổ ít nhất là gấp hai lần Liễm Ninh bỏ đũa xuống, cười lạnh một tiếng "Hôm nay đặc biệt gọi tôi về là vì chuyện này sao?""Cậu ta năm nay đã 29 rồi nhỉ, càng kéo dài, càng khó thụ thai.""Ba đừng mơ tưởng chuyện này nữa, thân thể anh ấy không tốt." Lục Liễm Ninh đề cập chuyện này, ngữ khí cũng trở nên cứng An Lăng một bước cũng không nhường, đối với đứa con trai duy nhất này không hề hạ thủ lưu tình chútt nào "Thân thể cậu ta không tốt? Con bây giờ đau lòng cho cậu ta rồi sao, năm đó con dùng những thủ đoạn gì đối với cậu ta ba còn không ngờ tới đấy chứ!"Lục Liễm Ninh như là bị người ta chạm phải vết thương, sắc mặt chợt trở nên cứng đờ, môi cũng mím chặt thành một đường "Đó là trước đây, cũng là vì lúc đó anh ấy không nghe lời."Lục An Lăng cũng không để ý mấy lời mạnh miệng của cậu ta "Dù sao ba cũng mặc kệ chuyện của con, nếu không nỡ để thằng nhóc kia mang thai, cuối tuần này ngoan ngoãn đi gặp Omega nhà họ Tống kia đi, tự con suy xét, đừng để ba phải thúc giục nữa, con sẽ không thích cách ba nhúng tay vào đâu." Ông ta nói xong những lời này, thì đứng lên, bóng dáng lạnh lùng, không hề lưu lại cho Lục Liễm Ninh đường sống nào để xoay Liễm Ninh cũng trực tiếp đứng lên, thậm chí muốn nhổ ra mấy miếng cơm vừa ăn vào miệng, lái xe quá tốc độ thẳng một đường về bữa cơm tan rã không vui vẻ gì, về đến nhà thì thấy Lý Diễm đang ngồi cạnh hàng rào cho mèo ăn, bộ lông của con mèo lưu lạc này có hoa văn đen trắng, mấy năm nay được Lý Diễm cho ăn đến mức người toàn mỡ, thoạt nhìn cũng không giống mèo lưu lạc chút nào, là bộ dáng bị thừa dinh dưỡng quá Diễm ngồi xổm ở đó, phía sau lộ ra một cái eo nhỏ, có thể nhìn thấy xương sống gầy yếu của anh, trên eo còn có dấu vết buổi tối hôm trước Lục Liễm Ninh nắm bóp để Liễm Ninh nhìn bóng dáng của anh, người này đã 29 tuổi, qua sinh nhật cuối năm nay, đã 30, nhưng dáng vẻ Lý Diễm thoạt nhìn không có biến hoá gì so với lần đầu cậu ta gặp gỡ anh năm 22 tuổi.

sông ngầm trường minh