Subscribe cho kênh youtube của mình để xem nhiều video hay hơn nữa nhéhttps://www.youtube.com/channel/UCREi3pl_U42s_q5OpL0zXIg?sub_confirmation=1 Nghe
Bố chồng mạnh mẽ. Dù ban đầu không thích đến nhà chăm sóc bố chồng cho lắm, thế nhưng khi đến đây, Nanaho Kase lại chẳng muốn về chút nào bởi trong lúc tắm cho ông ta, cô ả vô tình nhìn thấy con cặc gã đàn ông này cương cứng lên trông còn mạnh mẽ hơn cả của chồng
Ở cùng nhà, ăn cùng mâm, tôi ɴʜậɴ ra rằng, bố chồng vẫn còn rất ʏêυ tôi, ông кʜôɴɢ ρʜảι ʟοạι đàn ông “vắt chanh вỏ vỏ”. Chúng tôi đã ngồi lại nói chuyện với ɴʜɑυ về chuyện qυá khứ với tư cách 2 người τìɴʜ cũ, rồi với tư cách bố chồng nàng dâu.
Thương bố mẹ thì lấy chồng đi!”. Nhưng chồng ở đâu mà lấy? Chồng có là hàng có sẵn bán ở các siêu thị hay order trên sàn thương mại điện tử được ư? Cô tức nghẹn. Nhưng không dám bật lại bà ngoại. Không về thì không về – Thương ghim quyết định đó chặt trong
Con dâu thích chịch cùng bố chồng mạnh bạo. Nhớ lại cái đêm hôm trước khi bắt gặp cảnh tượng bố chồng đang đụ vợ ông ấy thì quả thực, Maria Nagai chẳng thể nào kiềm được cơn nứng trong lòng bởi lúc đó, sự mạnh mẽ của gã đàn ông lớn tuổi ấy khiến cô vô
Subscribe cho kênh youtube của mình để xem nhiều video hay hơn nữa nhéhttps://www.youtube.com/channel/UCREi3pl_U42s_q5OpL0zXIg?sub_confirmation=1 4h
Khổ sở vì mẹ chồng một thì sợ hãi, căng thẳng bởi cách này của bố chồng với nàng dâu gấp mấy lần Tâm sự - 2 ngày trước. GiadinhNet - Chồng đi làm ăn xa, tháng chỉ về nhà mấy lần, ngày nào tôi cũng phải chịu đựng bố chồng ghê gớm.
Đọc chuyện lσạи ɭυâи Con dâu yêu bố chồng 18+ Tôi buồn quá, bỏ ra bờ ao ngồi một mình. Một lúc sau nghe tiếng bước chân tưởng chồng ai ngờ lại là bố chồng tôi. Ông ấy đúng là người tâm lý hết an ủi động viên, bố chồng tôi còn đọc thơ cho tôi nghe.
Vay Tiền Nhanh Ggads. Có lẽ khi kể ra câu chuyện này tôi sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều, bao năm qua tôi đã giữ nó trong lòng không nói ra bởi tôi sợ. Có lẽ tôi sẽ phải sống trong sự dày vò cả đời khi một một câu hỏi cứ ám ảnh tôi. Liệu con trai tôi có phải là con trai của chồng tôi hay là giọt máu của bố chồng quá cố? Có lẽ khi kể ra câu chuyện này tôi sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều, bao năm qua tôi đã giữ nó trong lòng không nói ra bởi tôi sợ. Có lẽ tôi sẽ phải sống trong sự dày vò cả đời khi một một câu hỏi cứ ám ảnh tôi. Liệu con trai tôi có phải là con trai của chồng tôi hay là giọt máu của bố chồng quá cố? Tôi năm này 28 tuổi còn chồng tôi là 26. Chúng tôi là dân miền trung nghèo nàn, học ít nên sớm xa rời quê hương vào nam làm ăn khi mới 18, đôi mươi. Ngẫm cảnh xa quê khổ cực nhưng con người miền Trung kiên cường ý chí nên chúng tôi luôn nỗ lực phấn đấu tích góp để gửi tiền về quê cho bố đang xem Bô chong va con dauTôi gặp anh trong một ngày mưa Sài Gòn, nhanh chóng chúng tôi làm quen và đem lòng yêu nhau. Thấm thoắt cũng được 3 năm, chúng tôi về ra mắt bố mẹ hai bên xin cưới. Bố mẹ tôi thấy con gái đã ngoài 20, lại gặp được chàng rể cùng quê hiền lành tốt tính nên đồng ý. Tôi khấp khởi chờ ngày về gặp bố mẹ chồng để bàn chuyện đại ngờ, bố mẹ anh trẻ hơn tôi nghĩ. Ấn tượng của tôi, lần đầu nhìn thấy bố anh là ông ấy rất đẹp trai, hiền lành và có nét phóng khoáng hơn anh. Bố anh làm nghề may mặc còn mẹ anh làm nội trợ cho một trường cấp tôi bố mẹ anh rất vui, họ đồng ý để chúng tôi đi lại và định tháng sau sẽ tổ chức hôn lễ, để chúng tôi sớm ổn định công việc rồi tính kế làm mấy chốc chúng tôi thành vợ thành chồng lúc đó tôi 23, chồng tôi 21 tuổi. Những ngày đầu tiên về nhà chồng tôi thấy mọi thứ thật yên bình. Nhưng rồi, thời gian qua đi sống với nhau cũng có một số va chạm nhỏ, điều đó không làm tôi bận tâm bằng những cái nhìn của bố chồng dành cho sự quan tâm thái quá của ông ấy khiến tôi sống e dè, nhiều lúc tôi không nghĩ đó là bố mà là một người đàn ông trung niên đang tràn đầy sức trẻ. Bố chồng tôi cũng lấy vợ từ năm 18 tuổi và sinh ra chồng tôi. Tính đến thời điểm này ông mới ngoài 40. Nhìn chồng tôi và ông đi với nhau, nhiều người cứ ngỡ là anh mới kể đến người mẹ chồng của tôi. Bà lấy chồng năm 19 tuổi. Mẹ chồng tôi tuy ngoài 40 nhưng vẫn trẻ đẹp và ăn diện như một thiếu nữ. Bà rất thích được khen trẻ và đẹp nhất nhà, có lần có người hàng xóm tới chơi lỡ miệng khen tôi xinh hơn mẹ chồng. Thế là bà giận tôi ra dừng lại ở giận, bà tìm cớ mắng nhiếc tôi, những lúc đó thấy tôi khóc, bố chồng tôi lại là quân sư hòa giải an ủi tôi. Còn chồng tôi thì cứ cười khúc khích khiến tôi càng thêm bỏ ra bờ ao ngồi một mình, một lúc sau nghe tiếng bước chân tưởng chồng ai ngờ lại là bố chồng tôi. Ông ấy đúng là người tâm lý hết an ủi động viên, bố chồng tôi còn đọc thơ cho tôi nghe. Và tôi cảm giác ông như đang trẻ việc trong nhà gần như bố chồng tôi đảm đương hết, từ hôm lấy vợ chồng tôi sinh ra tính lười biếng suốt ngày theo bạn rong chơi, đàn đúm chẳng đoái hoài gì tới tôi nữa. Lấy vợ được hơn 1 năm, chồng tôi xin phép bố mẹ theo xe Bắc - Nam kiếm tiền theo hội bạn. Thế là bố mẹ chồng tôi đồng ý. Tôi cũng xin phép vào Nam làm ăn tiếp, nhưng vì sợ phận gái xa chồng nhiều vấn đề phát sinh, mẹ chồng tôi nhất quyết ngăn vò võ ở nhà đợi chồng, mẹ chồng tôi đi làm cả ngày tối mới về để mặc tôi và bố chồng tự xoay xở mọi thứ. Tôi thực sự lấ làm ái ngại vì tình huống này. Nhà bố mẹ chồng tôi không có ruộng vườn, chỉ có mỗi chiếc máy khâu làm công cụ kiếm tiền vì thế tôi theo ông học may. Những ngày ở nhà với bố chồng tôi thấy mình yêu đời hơn, tôi nghĩ ra nhiều món ăn để cùng làm với ông. Tôi thích chưng diện những bộ quần áo mà ông thêm Vụ Hạ Giàn Khoan 981 Mới Nhất Thế Giới Ra Biển Đông, Vụ Hạ Giàn Khoan Hải Dương 981Những lần chồng tôi về, luôn có những đêm ân ái. Vì phòng chúng tôi ở cạnh phòng bố mẹ chồng, nhiều lúc tôi rất ngại. Tôi cố gắng kiềm chế để không phát ra một tiếng động gì, vì tôi không muốn ông biết tôi đang “làm tình” với nhớ, có lần bố chồng tôi hỏi, chồng tôi có nhẹ nhàng khi làm chuyện đó với tôi không. Nhưng tôi không dám nói thật với ông rằng chồng tôi chẳng ý tứ gì lúc nào cũng ầm ầm như một kẻ thiếu thốn, dù chúng tôi ân ái rất đều tôi về rồi lại đi, chỉ còn mỗi tôi ở nhà với ông bà. Một chiều thứ 7 mẹ chồng tôi xin phép ông vào nam theo đoàn trường đi du lịch 2 tuần hè, thế là chỉ còn lại hai chúng tôi với đây, tôi với ông cùng học may, làm việc rất thoải mái nhưng những ngày vắng mẹ chồng mọi thứ trở nên ngượng ngùng hơn, kể cả những cái chạm tay. Một buổi chiều trời mưa rất to, khi tôi đang trong phòng tắm, bất chợt mất điện. Tôi sợ quá hét ầm lên, lúc đó đột nhiên cửa mở một bàn tay ôm đúng ngực làm tôi giật mình. Và rồi cơ thể một người đàn ông trung niên choàng vào ôm lấy tôi. Đó là bố chồng không hiểu vì sao tôi không hét lên mà tôi chỉ run, rồi những cái hôn vội vã, thèm khát làm tôi rát cổ họng. Tới giờ tôi không lý giải được vì sao giây phút đó lại mãnh liệt tới như vậy, tôi như cào cấu vào người ông ấy. Còn ông ấy chỉ biết thở vội, thở gấp vì được thỏa mãn tôi – đứa con dâu lăng chỉ có hôm đó, mà những ngày tiếp theo tối nào chúng tôi cũng làm việc đó trên chính giường của vợ chồng tôi. Ông ấy nói, ông ấy rất ân hận nhưng không thể kiềm chế được bản thân. Ông ấy chỉ muốn chạm vào tôi, sở hữu vợ của con trai mình. Rồi chúng tôi cùng mẹ chồng tôi trở về mọi thứ lại trở lại như xưa. Còn tôi và chồng tự dưng cũng lạnh nhạt. Tôi không còn cảm hứng khi ân ái cùng chồng tôi, anh ấy tự làm, rồi tự vui. Những lúc đó, tôi chỉ nghĩ tới cơ thể rắn chắc của bố chồng, bờ vai đó thật ấm áp. Có lẽ tôi đã đi quá giới hạn? Phải chăng tôi đã yêu bố chồng hơn chồng?Tôi xin phép bố mẹ chồng về nhà mấy hôm thăm bố mẹ đẻ, nhìn ánh mắt bố chồng lưu luyến tôi không tài nào hiểu được tâm trạng của mình. Tôi thấy xấu hổ, tội lỗi và muốn chạy trốn khỏi những suy nghĩ quái gở đang bủa vây lấy tôi. Ở nhà bố mẹ đẻ được hai ngày, vì quá nhớ ông bố chồng nhớ những lời nói ấm áp, những cử chỉ điệu bộ dạy tôi học may nên tôi vội vàng quay lại căn nhà nghiệt ngã thấy ông tôi chạy vội vào phòng ngồi một góc và ông cũng đi theo, ôm ghì lấy tôi, tay ông lạnh quá. Tôi đặt bàn tay đó vào bầu ngực đang nóng hổi, rồi đặt vào cổ tôi. Ông giật phăng cúc áo tôi và hôn tới tấp. Cứ thế chúng tôi lại lao vào nhau, như những người tôi nhớ đó là lần cuối chúng tôi bên nhau. Sau hôm ấy, ông vĩnh viễn rời xa tôi vì tai nạn trên đường cao tốc sau khi đi lấy vải. Từ đó, tôi không còn gặp ông nữa. Đám tang hôm đó, tôi khóc như thể ngày tận thế. Tôi đã kiệt sức vì thương nhớ. Mọi người cứ nghĩ tôi là nàng dâu hiếu thảo, nào ngờ đâu tôi đang khóc cho người tình – mà số phận nghiệt ngã đưa chúng tôi đến với nhau. Năm đó, tôi 25 tuổi và tôi đang mang trong mình một giọt máu của một trong hai người đàn ông đây, con trai tôi đã 3 tuổi nhưng chưa một ngày nào tôi sống trong sự thoải mái. Bởi câu chuyện tình lăng loàn, ngang trái khiến tôi day dứt. Chồng tôi từ ngày bố mất đã trở nên tu chí làm ăn, anh càng yêu thương tôi hơn khi đứa con của chúng tôi chào thấy có lỗi với chồng, với mẹ chồng, tôi ghê tởm bản thân. Có lẽ tôi sẽ phải sống trong sự dày vò cả đời khi một một câu hỏi cứ ám ảnh con trai tôi có phải là con trai của chồng tôi hay là giọt máu của bố chồng quá cố?CÔNG TY LUẬT THÁI AN Chuyên gia trong lĩnh vực hôn nhân gia đình với các dịch vụ Tư vấn kết hôn Tư vấn ly hôn đơn phương có tranh chấp tài sản và tranh chấp con cái Tư vấn ly hôn thuân tình Tư vấn ly hôn có yếu tố nước ngoài Đội hình leicester city 2015Lens mắt màu xám khóiVina giầy tại hà nộiÁo khoác nữ cá tính
Không biết trên đời này có thông gia nào muốn lợi dụng nhà con dâu để đạt được mục đích tài chính hay không? Thế nhưng, chuyện "bòn của" mà gia đình chồng vẫn "ủ mưu" bấy lâu, đến nay tôi mới được "mắt thấy tai nghe". Tôi sinh ra trong gia đình khá giả. Ngày yêu anh, bố mẹ không mấy ủng hộ. Tuy nhiên, vì chỉ có một con gái nên cha mẹ không muốn cấm cản. Từ cô gái sống trong căn nhà bề thế 3 tầng, tôi chấp nhận ở căn nhà cấp 4. Trước khi cưới, anh nói sẽ sớm xây nhà. Thế nhưng, mấy năm đã trôi qua, dự định này chưa thực hiện được. Một phần vì dịch Covid-19 đến, việc làm ăn của chồng bị ảnh hưởng. Phần nữa do bố mẹ chồng ốm đau nên chúng tôi phải hỗ trợ tiền thuốc men hàng tháng. Bố mẹ chồng không phải quá dễ tính nhưng chẳng đến mức xét nét như biết bao nhiêu người khác. Các cụ sinh ra trong hoàn cảnh khó khăn, sau khi dựng vợ gả chồng phải tần tảo nuôi 4 đứa con nên chuyện tiết kiệm từng đồng là dễ hiểu. Trong khi cả làng, nhà nào cũng lắp điều hòa, nhà chồng tôi vẫn "án binh bất động". Nhà cửa có nhiều cây cối xung quanh, không gian thoáng mát nhưng đó là chuyện của mấy năm về trước. Còn năm nay, nắng nóng liên tục, có những hôm ăn bát cơm mà mướt mồ hôi. Cả nhà vật vã vì nắng nóng nhưng bố mẹ chồng phản đối mua điều hòa Ảnh minh họa Adobe. Tôi nhiều lần đề xuất vợ chồng sẽ chi tiền mua điều hòa, lắp ở hai phòng để cả nhà đỡ vất vả ngày nắng nóng. Nhưng 5 lần 7 lượt, bố mẹ chồng tôi đều phản đối. Quan điểm của bố mẹ chồng là "dùng điều hòa sẽ mát hơn nhưng không có điều hòa bao nhiêu năm qua vẫn sống được". Thêm nữa, các cụ sợ có điều hòa sẽ "ngốn" tiền điện, tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó vẫn hơn. Thậm chí, bố mẹ chồng còn khá gay gắt với vợ chồng tôi về chuyện lắp điều hòa. Hai cụ cho rằng, sau này khi có con nhỏ mới cần lắp, còn vợ chồng son nên tiết kiệm để phòng thân và lo cho cháu. Chồng tôi bên ngoài mạnh mẽ, ăn to nói lớn nhưng rất muốn chiều lòng bố mẹ. Chuyện chi ra 5-7 triệu đồng mua điều hòa không khó khăn nhưng ai sống chung rồi mới hiểu. Khi sắm sửa cái gì mà bố mẹ không đồng lòng, gia đình lại rơi vào cảnh bất hòa. Mấy ngày vừa qua, nắng nóng gay gắt hơn, tôi lại đưa chuyện điều hòa ra bàn bạc. Tôi nói chưa xong, bố mẹ chồng đã phản đối ngay, đổ lỗi đường dây điện của gia đình lắp đặt từ xưa nên không tải được. Trong khi hàng xóm đua nhau mua đồ tích điện, máy phát đề phòng lúc mất điện luân phiên, nhà chồng tôi chẳng mấy bận tâm. Tôi có hỏi đi chăng nữa cũng chỉ nhận được câu trả lời giáo điều về tiết kiệm và không mua những thứ không cần thiết. Tôi không hài lòng với quan điểm của bố mẹ nên "trút giận" lên đầu chồng. Anh đứng giữa một bên là vợ, một bên là bố mẹ cũng rất khó xử. Tuy vậy, tôi muốn anh phải nói rõ quan điểm để con cái được thoải mái. Bố mẹ chồng không thể mãi áp đặt mọi thứ, dù là sống chung đi chăng nữa. Chồng tôi vốn dĩ không dùng điều hòa từ khi còn nhỏ, nhưng nhìn vợ khó chịu đành hứa sẽ thu xếp để trao đổi thêm với bố mẹ. Cách đây vài ngày, tôi tranh thủ vừa đi dạo bộ, vừa về nhà mẹ đẻ lấy một ít đồ đạc. Lúc quay về, chồng và bố mẹ đang nói chuyện trong nhà. Chồng tôi tha thiết xin lắp điều hòa vì không muốn vợ khổ sở, cả làng hầu hết đều có món đồ gia dụng này. Trong khi đó, bố mẹ chồng vẫn phản đối với đủ lý do, nhưng nguyên nhân chính là tiết kiệm. Chồng tôi thưa chuyện - Chúng con bây giờ chưa giàu có nhưng thu nhập đủ để mua và trả tiền điều hòa. Nhà mình không phải quá nóng nhưng có điều hòa phần nào dễ chịu hơn rất nhiều. Thỉnh thoảng bị cắt điện, có máy phát tại nhà sẽ tiện hơn, mua một lần dùng được nhiều năm không lo bị thiệt. - Nhưng bố mẹ không muốn lắp điều hòa, chẳng để làm gì. Bao nhiêu năm rồi vẫn chịu được tại sao phải tốn kém đâu con? Con dại lắm, nhà mình không khá giả, còn nhà vợ con có điều kiện kinh tế, lại là con một. Bao nhiêu tài sản cũng là của vợ con, sao không chịu vất vả một chút. Ông bà bên đó sang đây nhìn con gái thiếu thốn sẽ tài trợ tiền, thậm chí cho tiền mua đất, xây nhà. Họ ấm ức cảnh con sống chung sẽ sẵn sàng chi tiền, vợ chồng có thêm căn nhà, mảnh đất chẳng tốt hơn hay sao. Bố mẹ đã tính mọi nhẽ rồi, con không hiểu nên đành nói hết vậy. Chồng tôi không đồng ý kiểu sống "tầm gửi" như vậy. Anh nói "Đúng, bố mẹ vợ có kinh tế khá giả, sau này cũng để lại cho vợ con. Tuy nhiên, con không bao giờ muốn lợi dụng kiểu đó. Chúng con có thể làm ra tiền, tại sao phải dựa dẫm chỉ vì một cái điều hòa hay máy phát điện? Chuyện tài sản sau này là của tương lai, hiện tại chúng ta cố làm được gì thì nên làm bố mẹ ạ". Lén lút đứng ngoài sân nghe câu chuyện, tôi vui vì chồng biết suy nghĩ, không muốn dựa dẫm. Trong khi đó, tôi thất vọng về cách suy nghĩ của bố mẹ chồng. Sau đêm hôm đó, tôi bắt chồng cùng đến siêu thị điện máy mua điều hòa và máy phát điện. Bố mẹ chồng sững sờ khi các thiết bị được chuyển đến. Tôi chẳng muốn giải thích quá nhiều khi các cụ đã có suy nghĩ muốn lợi dụng nhà thông gia. May mắn là tôi có người chồng hiểu chuyện, biết suy nghĩ và có ý chí, không hùa theo bố mẹ trông chờ tài sản bên ngoại. Với nhà chồng, tôi sẽ phải có quan điểm rõ ràng về mọi chuyện, nhất là kinh tế, để nhà ngoại không bị lợi dụng trong mọi tình huống. Theo Dân trí Không đủ tiền sính lễ, chàng trai huỷ đám cưới với bạn gái yêu 8 năm TRUNG QUỐC - Chàng trai buộc phải chia tay bạn gái lâu năm sau khi bố mẹ cô đòi tiền sính lễ tệ hơn 1,2 tỷ đồng, gần gấp đôi mức giá ở địa phương. 3 người Bắc Giang bị kẹt trong thang máy, làm gì khi gặp tình huống tương tự Trong lúc chờ bảo vệ đến hỗ trợ sự cố kẹt thang máy, anh Huynh thấy nóng và ngột ngạt nên đã cậy cửa và thoát ra ngoài an toàn. Bát canh cua đồng và yêu thương mênh mông ùa về ngày Hà Nội mất điện Bát canh cua nóng nảy, thơm lừng mùi cua đồng tháng 6, mùi rơm rạ vừa gặt, mùi rau nhút ao làng, và một thứ rau không nơi nào có, ngoài quê tôi - rau mầm mộng bông… khiến bao người thương nhớ.
Tôi xin lỗi nếu câu chuyện của tôi làm các bạn bức xúc hay khó chịu, nhưng tôi đang mỗi ngày sống cuộc sống lén lút và tăm tối ấy, rất mong có một ai đó lắng nghe và chia sẻ nhưng lại không thể tìm đau đớn và suy sụp sau khi thầy dứt khoát chia Dân Việt Tôi viết lên những dòng tâm sự này, chỉ mong vơi nhẹ nỗi lòng, và cũng là để mong mọi người đừng đi lạc lối như tôi. Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo, nhà tôi cũng không lấy gì làm khá giả nhưng ông trời thương ban cho tí nhan sắc. Những ngày đi học trên Hà Nội, tôi luôn được một vài anh bạn săn đón nhưng chưa một lần gật đầu nhận lời làm bạn gái ai. Năm thứ ba tôi mới bắt đầu có cảm tình với một người khác giới, nhưng đó lại là người đàn ông có gia đình, có vợ và con trai lớn hơn tôi hai tuổi. Tôi gọi người đó là thầy. Tôi quen thầy khi tham gia cuộc thi hoa khôi ở trường, thầy là trưởng phòng công tác sinh viên, cũng là trưởng ban tổ chức, thường xuyên theo sát chúng tôi trong suốt cuộc thi. Tiếp xúc với thầy nhiều, tôi dần dà nảy sinh tình cảm, tôi yêu thầy lúc nào không hay. Gọi người đàn ông ấy là bố chồng đã hơn 3 tháng, tôi vẫn loay hoay chưa biết phải làm gì Không biết tôi có phải loại con gái trơ trẽn không nhưng tôi gạt hết tất cả sang một bên, lao vào tấn công thầy như con thiêu thân. Năm đó, tôi đoạt giải Á khôi và người thầy đáng kính đã bị tôi chinh phục. Dù tuổi tác cách biệt nhưng tôi và thầy yêu nhau thật lòng. Chúng tôi như hai thỏi nam châm cứ hút dính lấy nhau. Ở thầy có sự từng trải, đàn ông, ở tôi có nhiệt huyết và sự mãnh liệt của tuổi trẻ. Nhớ thầy, tôi lại vờ mang tài liệu lên hỏi han, rồi lén lút gặp thầy ở quán cà phê và…. nhà nghỉ. Tôi có thể vứt bỏ mọi thứ, bỏ ngoài tai mọi dèm pha để đến bên thầy nhưng thầy thì không thể vậy, thầy không thể bỏ gia đình và hủy hoại thanh danh, sự nghiệp vì tôi. Tôi xin lỗi nếu câu chuyện của tôi làm các bạn bức xúc hay khó chịu, nhưng tôi đang mỗi ngày sống cuộc sống lén lút và tăm tối ấy, rất mong có một ai đó lắng nghe và chia sẻ nhưng lại không thể tìm đau đớn và suy sụp sau khi thầy dứt khoát chia Dân Việt Ngày thầy nói lời dứt khoát, tôi khóc như mưa, tinh thần suy sụp hoàn toàn. Tôi bỏ học gần 1 tháng, người gầy sọp, dù tìm mọi cách nhưng vẫn không thể làm thầy lay động. Tôi đau đớn và căm hận tìm cách trả thù. Và mục tiêu tôi nhắm tới không ai khác chính là con trai người đàn ông đã lạnh lùng bỏ rơi tôi. Ba tháng sau, tôi cùng H con trai thầy về nhà xin cưới, thầy tái mặt không đồng ý. Nhưng với sự cương quyết của hai đứa chúng tôi, cả hai bên phải chấp nhận tổ chức một đám cưới khá hoành tráng. Ngoài gia đinh hai họ còn có bạn bè và nhiều các thầy cô đồng nghiệp khác. Tôi đã định làm điều gì đó điên rồ trong đám cưới, nhưng nhìn ánh mắt đáng thương của người đàn ông tôi yêu hơn cả bản thân mình, nhìn gương mặt rạng ngời của chồng, tôi không cam tâm. Gọi người đàn ông ấy là bố chồng đã hơn 3 tháng, tôi vẫn loay hoay chưa biết phải làm gì. Tôi chỉ tính tới việc lấy con trai thầy là thầy sẽ đau đớn, suy nghĩ lại, nhưng sau đó ra sao, làm gì thì tôi lại chưa từng nghĩ tới. Ở cùng nhà, ăn cùng mâm, tôi nhận ra rằng, bố chồng vẫn còn rất yêu tôi, ông không phải loại đàn ông “vắt chanh bỏ vỏ”. Chúng tôi đã ngồi lại nói chuyện với nhau về chuyện quá khứ với tư cách 2 người tình cũ, rồi với tư cách bố chồng nàng dâu. Nhưng mọi lời nói thuyết phục của thầy vẫn không thể làm tôi cắt đứt mọi tình cảm xưa. Tôi đã thú nhận rằng tôi vẫn yêu thầy, và lấy H. chỉ mới mục đích “trả thù”. Bố chồng lặng người đi, khẽ nâng gọng kính, trầm tư một hồi. Ông xin tôi hãy thương, hãy yêu con trai ông như đã yêu ông, hãy coi ông như một người thầy, một người cha mà thôi. Tôi bật khóc, cảm giác yếu mềm và khao khát được yêu thương, tôi xin được lần cuối ở bên ông. Thế là hai người chúng tôi, bố chồng – nàng dâu, lén lút dẫn nhau vào nhà nghỉ “mây mưa” như thể đây là lần cuối cùng trong đời. Những tưởng mọi chuyện sẽ chấm dứt từ đó, nhưng từ sau hôm vào nhà nghỉ, chúng tôi lại càng muốn được gần gũi nhau hơn. Mọi chuyện như càng rối tung trong căn nhà nhỏ khi tôi nằm bên chồng mà cứ nghĩ về bố chồng. Tôi dằn vặt và đấu tranh tư tưởng lắm, nhưng mỗi khi có cơ hội là tôi lại mụ mị lao vào người tình cũ quên hết trời đất. Cảm giác lo sợ, run rẩy và bấn loạn hành hạ tôi mỗi ngày. Tôi biết, nếu cứ tiếp diễn, mọi chuyện sẽ đổ bể, tôi sẽ thành quả bom, phá tan thanh danh, sự nghiệp của chồng, bố chồng và cả bản thân mình nữa. Tôi đã sai, đáng lẽ không nên mang lòng hận thù của mình đi reo rắc lên người con trai yêu thương tôi thật lòng như H., không nên tìm cách trả thù người đã bỏ rơi tôi. Tôi đã sai khi không thể làm chủ được bản thân và tình cảm của mình để lao vào cuộc tình loạn luân không đầu không cuối này. Tôi đã sai khi không nghe lời “thầy”. Liệu một quyết định ly hôn và bỏ đi một nơi thật xa để bắt đầu lại cuộc sống mới có là sai? Tôi xin lỗi nếu câu chuyện của tôi làm các bạn bức xúc hay khó chịu, nhưng tôi đang mỗi ngày sống cuộc sống lén lút và tăm tối ấy, rất mong có một ai đó lắng nghe và chia sẻ nhưng lại không thể tìm đau đớn và suy sụp sau khi thầy dứt khoát chia Dân Việt Nguồn
Ngay trước mặt nhiều người đã tuyên thệ độc địa như vậy, nếu mà lại đổi ý, Minh Vương thật sự sẽ rất mất mặt, người đứng đầu ở Minh Giới đã cắt máu thề độc, nếu như đổi ý, sẽ thật sự bị thiên lôi đánh xuống,thật sự chết không được tử dù Lãnh Mạch chọn gì đi nữa, Minh Vương cũng sẽ không bao giờ tấn công chúng tôi nữa, cũng không tiếp tực truy cứu âm mứu của Lãnh Mạch, Lãnh Mạch hiện tại không cần†o lắng thêm bất cứ chuyện gì nữa.< Lãnh Mạch có thể không cần lựa chọn tôi cũng có thể không lựa chọn MinB Vương, đây là cơ hội lớn nhất của anh, không cần-bị Minh Vương uy hiếp, cũng không cần phải kết ñôn với Minh Vương, sau này Minh Vương cũng không còn cách nào trách được tội cả mọi người đang chờ đợi cấu trả lời của anh. Trầm ngâm một hồi, Lãnh Mạch quỳ một gối ngẩng đầu lên nhìn Minh Vương “Vương, những gì tôi đã nói, chưa hề không tính toán qua”Những gì ta đã nói, chưa hề không tính toán qua…“Điều này quá mơ hồ, tôi không hiểu” Minh Vương nói “Mạch, cậucó thể nói rõ hơn một chút”“Tôi đã nói, tôi nguyện ý muốn kết hôn cùng Vương” Lãnh Mạch nói từng chữ giới vớitôi mà nói, bỗng chốc yên tĩnh không một tiếng động.“Lãnh Mạch, cậứcó bệnh à!” Dạ Minh trước hết mắng một tiếng “Đầưóc cậu có vấn đề sau, cậu cùng mẹ tôi kết hôn, vậy không phải cậu là cha tôi sao? Mẹ kiếp! Lúc trước không phải cậu không có cảm giác gì với mẹ tôi sao. Cậu đang diễn trò gì vậy!”Lãnh Mạch nhanh chóng nhìñ về phía Dạ Minh “Khi nào thì tôi cần anh xen vào cHuyện của tôi? ““Còn cô ấy thì sao?” Dạ Minh chỉ ào tôi “Cậu cùng mẹ tôi kết hôn, vậy cậu đem cô gái nhỏ này để đi đâu? Những lời ngon tiếng ngọt cậu nói với cô ấy thì chạy đi đâu hết rồi? Cậu chạm qua người ta rồi liền không muốn chịu trách nhiệm sao?”Tôi cụp mất Mạch chế nhạo “Dạ Minh, nói thế nào thì cậu cũng là một loại phong lưu lãng tình nhỉ, đàn ông nói lời ngon tiếng ngọt với phụ nữ không phải chỉ để lừa họ lên giường sao? Một đêm tình mãnh liệt, hai đêm tình mãnh liệt, mấy đêm tình mãnh liệt này qua đi thì cần có trách nhiệm thì tại sao cậu lạikhông chịu trách nhiệm với người phụ nữ mà anh đã từng ngủ.”Dạ Minh tức thì nghẹn lời.“Còn nữa” Lãnh Mạch không đợi người khác xen vào, nói “Người’phụ nữ này, tôi chưa từng hứa hẹn gì với cô ta ngoại trừ việc trở thành người giao ước của tôi.”Đúng vậy, kể từ khi tôi gặp Lãnh Mạch, anh chưa bao giờ hứa với tôi, giờ nói rằng anh thích tôi, chưa bao giờ nói rằng anh muốn ở bên đã từng nghĩ anh là người không giỏi nói ra những điều này, vì vậy đến lượt tôi nófra, đến lượt tôi dũng cảm đối diện với tình cảm của bản bây giờ có vẻ như không phải anh không giỏi ăn nói, mà căn bản là không muốn ở cùng tôi, căn bản là anh chưa từng thích tôi. Những ngày đêm dịu dàng triền miên như nước, như ảo ảnh trong mơ, trước mắt tôi, từng cái bọt khí từng cái một bụp bụp bụp, vỡ tan thành hư có thể … anh đang diễn trò?“Mạch, cậu đã nói nhiều như vậy, làm sao có thể chứng mỉnh cậu không phải đang diễn hay là cố ý nói cho tội nghe chứ?” Rõ ràng lần này Minh Vương đã học được thông minh, cô ta không còn mù quáng nghe theo lời của Lãnh Mạch mà hỏi ra chỗ nghỉ ngờ trong tôi, thậm chí trong lòng tất cả mọi Mạch im lặng trong hai giây, quay lưng về phía tôi, sau đó đứng dậy, quay người lại đi đến từng bước đối mặt với thời điểm này, dù anh đãlàm rất nhiều điều nhưng tất cả chúng tôi vẫn tin tưởng vào vậy Tống Tử Thanh và Dạ Minh, những người cách tôi không xa cũng không ngăn cẩn bước đến gần tôi, tôi ngồi dưới đất, mắt vẫn đỏ hoe, hình nhân màu đỏ vẫn chưa thu lại. Tôi ngước nhìn anh, dù ánh mắt vần là một mảnh đỏ tươi nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy dáng vẻ của anh, đường nét của anh, tất cả mọi thứ về không cách nào phủ nhận cảm tình này, tôi đã lún sâu vào nó, yêu đến mức không thể tự kiềm nên tới bây giờ, tôi vẫn còn đang ngây ngốc suy nghĩ có phải anlï có lời gì, có điều gì khó nói muốn nói với tôi anh Hơi cử động, dùng bằng kéo người tôi lên, hai chân không chạm đất đang lơ lửng trước mắt giờ, tôi đã bị một chưởng lúc-trước của anh làm trọng thương; đã hoàn toàn không còn sức đánh kéo tôi lại gân, đối mặt cùng anh nhìn cúi xuống, hơi thở lạnh šo quen thuộc quanh quẩn trên chóp mũi, bên tai tôi, chậm rãi phun ra thanh âm đàn ông dễ nghe’Em phá hư chuyện tốt của tôi, đều là do em tự cHuốc lấy, đừng trách tôi vô tình” ‹ Một giây tiếp theo, tôi đột nhiên cảm thấy một cơn đau nhức tê tái, cúi đầu xuống, băng chùy của anh đâm xuyên thấu vào bả vai trái của ứa ra bên ngoài như nước. nhuộm đỏ cả chiếc áo sơ mi trắng của hoàn toàn cfioáng rời khỏi tôi, lui về phía sau hai bước, đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh như băng, anh nói “Giữ lại cho em một mạng.”“Lãnh Mạch, anh làm gì vậy!” Tống Tử Thanh và Dạ Minh đồng thời hét lên “Anh bị điên rồi đã làm tổn thương cô ấy! Làm sao anh có thể làm tổn thương “ Làm sao anh có thể làm tổn thương tôi …Băng chống lấy cơ thể tôi bị giải trừ, tôi ngã xuống đất, băng chùy cắmrvào xương bả vai ta cũng vỡ tan thành khối, hòa tan cùng máu chảy trước mặt tôi. ƒ Tôi năm trên mặt đất, toàn bộ bả vai trái đẫm máu, máu theo cánh tay chảy xuống đất, tạo thành một dòng sông máu động thành mặt cả mọi người, kể cả tôi, đều nghĩ rằng Lãnh Mạch là người sẽ không làm tổn thương tôi nhất, mặc dù miệng anh nói toàn lời đả thương người, nhưng ít nhất đó có thể không phải là sự hoàn toàn có thể nói vài lời tàn nhãn để chứng minh lòng trung thành của mình với Minh Vương, không cần thiết phải làm tổn thương tôi trước mặt Minh anh cuối cùng vẫn chọn cách làm tổn thương suy vạn nghĩ tôi cũng không bao giờ nghĩ rằng anh sế-làm tổn thương tôi …Lúc anh lầm tổn thương tôi, tôi có thể cảm thấy anh thực sự rất phẫn nỗ tôi vì tôi cứu quỷ sai nhỏ mà phá huỷ anh sự nghiệp xưng Vương của anh.“Ồ, đúng rồi” Lãnh Mạch lại khẽ ngước mắt lên; “Về phần lời tỏ tình của em với tôi tối hôm qua, bây giờ tôi có thể trả lời em” giọng nói không nhỏ, cũng không hề che giấu làm trò trước mặt Minh Vương. h “Em hỏi tôi có thích em không.” Ngập ngừng một chút, từng từ trên môi anh từ từ thốt ra “Thích của tôi, em không đủ tư cách để có được. Được tôi chạm qua đó cũng coi như là sự bố thí của tôi”Thích của tôi, em không có tư cách có được…Được tôi chạm qua, cũng coi như là sự bố thí của tôi…Tôi luôn tin vào tình yêu giữa tôi và Lãnh Mạch, tôi luôn tin răng giữa tôi và Lãnh Mạch là tình dù anh yêu tôi không sâu đậm như tôi yêu anh, nhưng-anh nhất định thích tôi, nếu không thì làm sao anh có thể trên giường triền miên không ngừng, làm saø có thể nói những lời nhân tình bên tai tôi?Tôi luôn nghĩ anh đang không ngừng thay đổi, hiểu cách quan tâm đến cảm xúc của tôi, hiểu được tình cảm của tôi và biết cách đáp lại. Tôi luôn cảm thấy anh đang dân trở nên giống một người”hơn là một vị vương máu lạnh của Minh mà kết quả là, mọí.†hứ cũng chỉ là tự tôi cho rằng như thế mà thôi.
Bố chồng thỏa mãn ham muốn tình dục cho con dâu Tóm tắt sơ lược tác phẩm Mẹ chồng của Diễm Hân đã qua đời từ nửa năm trước, bố chồng liên tục tìm đến men rượu vì quá cô đơn. Chồng của Diễm Hân thấy vậy nên đã đón bố về sống chung với hai vợ chồng được ba tháng. Nhưng bố chồng cô thậm chí còn uống rượu nhiều hơn trước và liên tục tới xin tiền Diễm Hân. Cô muốn có con với chồng nhưng tình trạng này cứ tiếp diễn khiến cho Diễm Hân không thể yên tâm được. Chồng cô là một người hiền lành ngay thẳng, chăm chỉ và có hơi nhút nhát. Mỗi lần nói chuyện với bố, chồng cô đều run rẩy và không dám nói ra suy nghĩ của mình. Kết quả là mọi chuyện vẫn như cũ. Sau khi kết hôn được một thời gian, chồng cô luôn bận rộn với công việc, giờ thêm chuyện của bố khiến chuyện tình dục của cả hai vợ chồng không được tốt cho lắm, một tháng một lần đã là quá nhiều lắm rồi. Diễm Hân luôn cảm thấy thiếu thốn, cô đơn nên cô phải tự thủ dâm mỗi khi bố chồng say rượu và đi ngủ. Nhưng tình cờ có một lần, Diễm Hân cứ nghĩ bố đã ngủ nên đã về phòng để thủ dâm, trời đất thương lòng người hay sao mà khiến bố chồng lại thức dậy đúng lúc đó và chứng kiến tất cả việc làm và hành động nông nổi của cô! Và thế là bố chồng đã biết được bí mật của Diễm Hân, cho nên ông ta lợi dụng điểm yếu này để cưỡng dâm cô! Nhưng trong thâm tâm của Diễm Hân dường như có thứ gì đó đang thay đổi trong thâm tâm con người cô. Miệng nói “không được” nhưng cơ thể cô lại muốn được bố đụ mình nhiều hơn nữa! Kể từ đó hai người Bố chồng và nàng dâu liên tục đụ nhau mỗi khi chồng cô không có nhà. Bố chồng cô thì không hề dùng bao cao su mỗi khi đụ cô và đương nhiên, thỉnh thoảng bố cô cũng xuất tinh vào bên trong âm đạo của Diễm Hân nữa… Cho nên hằng ngày hằng đêm, cô không biết nói gì hơn ngoài việc…“Xin lỗi chồng vì cô là một người phụ nữ lăng loàn, nhưng chỉ có bố chồng cô mới có thể thỏa mãn nhu cầu tình dục của Diễm Hân được…“ Phần 1 Ngày Đầu Tiên Khuyên Nhũ Bố Chồng Buổi sáng ngày mới trong một căn nhà cấp bốn, đầy đủ tiện nghi và sang trọng. Có một gia đình gồm có ba thành viên Thanh Tuấn – Diễm Hân – Bố chồngKhải Định đang sống cùng nhau và câu chuyện cũng khởi nguồn từ đó… Diễm Hân ơi!!!… Diễm Hân ơi!!!… Anh đi làm em nhé! – Vâng ạ!!!… Nhưng mà anh ơi!!!… Anh… Anh có thời gian không ạ! Em có chuyện muốn nói với anh về bố chút ạ! Có được không anh? – Ưhm!!!… Bố lại xin tiền em nữa đúng không em? – Vâng anh ạ!!!… Em cũng không biết làm sao mà từ chối mỗi khi bố xin tiền nữa anh ơi! Em… em khó xử quá! – Chuyện này, anh… anh thật xin lỗi em nhé! Chắc bố suy sụp tinh thần kể từ khi mẹ của anh qua đời, cho nên bố mới có hành động như vậy. – Vâng!… em cũng có ý nghĩ như vậy nữa… anh ạ! Chắc bố đã cảm thấy rất là đau lòng và cô đơn bởi cái chết của mẹ. Thế nhưng anh à!… Nhưng vợ chồng mình sẽ sống với nhau trong suốt quãng thời gian sau này, bởi vậy chúng ta, anh và em tính sao cho vẹn toàn. Bây giờ vợ chồng mình, không phải nói chuyện này ra sớm hơn một chút sẽ tốt hơn sao, anh… anh nghỉ thế nào? Nếu em mang thai và còn sinh con nữa nên em lo lắm. Em… em… em cảm thấy rất là lo lắng, anh có biết không? – Ơ… uhm!… Có con sao em? À… đúng là như vậy nhỉ!… – Vâng!!!… Hai vợ chồng đang nói chuyện với nhau trong không gian bếp thì ông Khải Định, bố chồng của Diễm Hân đi vào và đi ngang qua hai người, đến nơi đặt cái tủ lạnh để lấy nước uống. Ánh mắt to tròn đen tuyền long lanh của Diễm Hân nhìn ông Khải Định bố chồng cô có chút đượm buồn, giống như một bông hoa xinh, tươi tắn còn đọng lại chút giọt sương mai. Đồng thời điểm lúc đó, Diễm Hân lại quay sang nhìn Thanh Tuấn chồng cô, để ngống trông anh sẽ nói với bố chồng thế nào, về vấn đề mà hai vợ chồng đang bàn chuyện lúc nãy. Thanh Tuấn nhìn bố hồi lâu nhưng vẫn chưa biết mở lời thế nào, Diễm Hân thì nhìn chồng rồi quay sang nhìn bố, xem chồng mình sẽ nói sao. Thanh Tuấn là người thật thà nên anh mãi đứng ngây ngô ra thì ông Khải Định bố chồng cô mở lời trước… – Sao hả???… Có chuyện gì mà hai con nhìn bố như thế? – Bố!!!… Thanh Tuấn nói nhưng câu từ chưa dứt khoát… Tại sao bố không uống rượu ít đi một chút bố ạ! – Con làm sao thế!… Bố đã uống rượu ít đi rồi còn gì, con ở đó mà còn phàn nàn gì bố nữa. Ông Khải Định nói với Thanh Tuấn xong thì tay cầm trai nước lọc, đi về phòng của mình, mặc cho hai người, con trai và con dâu ngơ ngác nhìn mình. Diễm Hân nhìn chồng thì cũng chẳng biết nói gì thêm nữa, bởi vì có nói nữa thì chồng cô cũng như vậy mà thôi, chứ có dám nói chuyện với bố chồng cô đâu. Thanh Tuấn im lặng một chút thì nhớ ra là hôm nay mình phải đi làm, nên anh mới nói với vợ là… – À… em à!!!… Bây giờ anh phải đi làm rồi. Lần sao anh sẽ nói chuyện với bố em nhé! – Vâng ạ!!!… Khi chồng cô đi làm thì cô buồn bã, suy nghĩ mong lung về cuộc sống của mình rồi sẽ ra sao. Cô đi đến bộ ghế bàn ăn của gia đình, dùng tay kéo một chiếc ghế ra ngồi thầm nghĩ và tự tình một mình… Nữa năm trước đó, bố chồng của tôi mất đi hy vọng và có lẻ do cô đơn chồng Khải Định của tôi bắt đầu chìm trong men rượu, sống buông thả với bản thân, bất cần đời. Chồng tôi luôn động viên bố về sống chung với chúng tôi, cho dễ bề chăm sóc và chúng tôi bắt đầu sống chung với nhau từ khoản ba tháng trước. Nhưng bố chồng tôi, không những ông không bỏ mà lại càng uống rượu nhiều hơn trước nữa. Trong khi đó, chồng tôi là người luôn sợ bố, cho nên đã không nói gì thêm được.” Buổi tối hôm đó, sau khi Diễm Hân tự sự một mình với bản thân. Màn đêm bên ngoài che kín cả bầu trời, chỉ có những ánh đèn đường soi sáng một lối đi mà thôi. Cô đi tới đi lui trong nhà trông ngống chồng mình đi làm về như mọi khi, nhưng hôm nay… – Alo!!!… alo… em nghe nè anh yêu!!!… – Xin lỗi em, hôm nay anh sẽ về trễ vì anh vẫn chưa làm xong việc em ạ!… Anh nghĩ chắc mình phải về thật muộn rồi, em dùng cơm trước đi nhé, đừng có đợi anh vì em sẽ đói mất. Bởi vì, anh không biết khi nào thì mới được về nữa, em dùng cơm xong thì đi ngủ trước đi em nhé!!! – Vâng ạ!!!… Em biết rồi, anh đừng làm quá sức anh hé!!! Dạo gần đây anh hay làm thêm giờ nhỉ, đừng ép bản thân mình quá anh nha! – Uhm!… Anh cảm ơn em nhiều lắm. Anh yêu em!!! – Hihihi… em cũng yêu anh nhiều lắm ạ! Tạm biệt anh yêu nhé! Hihihi… Sao khi nghe điện thoại của chồng xong, Diễm Hân rất vui, gò má ửng hồng, đôi môi thì đỏ mộng, vì cô có được một người chồng yêu thương và chăm sóc cho cô rất nhiều. Đang e thẹn với bạn thân thì cố chực nhớ một điều là, trong nhà vẫn còn có bố chồng của cô. Cho nên cô đi về phòng của ông Khải Định và gọi… – Bố ơi!!!… Bố ơi!!!… phòng tắm sẵn sàng rồi bố ạ! Bố ơơi!!!… Diễm Hân gọi mãi mà bố chồng cô Khải Định vẫn không trả lời, cho nên cô mới từ từ mở cảnh cửa phòng của ông ra, trước mắt cô là ông bố chồng đang nằm ngủ, tư thế ông nằm ngửa, tay phải thì gác lên trán, tay trái thì để lên ngực, còn đôi mắt thì đang nhắm nghiền. Chân phải của ông thi co lại góc hình chữ a, chân trái thì dũi thẳng ra, ở giữa quần của ông thì độn lên một cục to và dài ngoằn. Tiếng ngáy ngủ của ông thì đều đặn, lâu lâu thì hai tay ông gảy gảy trên người trong vô thức. Diễm Hân nhìn thấy cảnh tưởng này thì cũng hơi khó chịu một chút, cô thông cảm cho ông, vì dù gì ông cũng là đàn ông hơi có tuổi, nhưng sinh lý thì vẫn còn mà bên cạnh thì lại vắng đi hình bóng người phụ nữ. Cho nên cô không nói năn gì thêm ngoài im lặng và khép cửa phòng ngủ của bố lại, rồi cô đi vào phòng ngủ của mình. Trong căn phòng ngủ, Diễm Hân đi đến bên giường, cô bỏ đôi dép lông ra khỏi hai bàn chân, cô từ từ bước lên đến gần giữa chiếc giường thì cô quỳ hai chân xuống, kiểu như quỳ gối vậy. Cô bắt đầu dùng hai bàn tay dần dần mở khóa quần jeen và cởi ra, sau đó cô cũng dùng hai bàn tay thon thả của mình, từ từ kéo chiếc quần jeen xuống đến đầu gối, nhưng chiếc quần lót màu đỏ thì còn để lại và cô từ từ ngồi xuống giường. Diễm Hân ngồi tựa lưng vào thành đầu giường, hai chân thon dài của cô thì co chéo lại vào nhau. Hai tay của cô thì cũng không chịu để yên, cứ xoa xoa cái bầu ngực no căng tròn, tuy cô chưa cởi áo… áo lót và quần lót ra nhưng trông cơ thể của cô rất quyến rũ và gợi tình. Trong cảnh ấy, không gian ấy cô đã thầm nói… Tôi đã kết hôn với anh ấy được hai năm,thời gian trước thì bình thường, nhưng thời gian gần đây thì chuyện tình dục của hai vợ chồng tôi lại càng giảm dần đi. Bây giờ chúng tôi làm tình với nhau mỗi tháng một lần là đã nhiều lắm rồi…” Trong lúc cô suy nghĩ về bản thân, tay trái của cô không tự chủ được, từ từ đưa lòng bàn tay ốp vào mu bướm ngoài quần lót mà xoa mà gảy. Còn tay phải thì các ngón tay cong lại, trong đó có một ngón là ngón giữa, cô để vào trong miệng mà cắn mà hôn mà mút. Đồng thời tiếng rên nhẹ cũng dần dần được phát ra. Ưmưm… aaa ưmưm… ưưưnm… Sau đó cô dùng các ngón tay trái vạch quần lót ra và đưa cả lòng bàn tay vào trong mu bướm mà xoa mà nắn… Aaaaa… ưm…ưm… ưmưmưm… Thân hình của cô thì uốn éo như rắn múa theo điệu nhạc… Áááá!!!.. Ưmumum!!!..Aaaaaa….ưnưư..ưm… Cùng thời gian này, bên phòng ông Khải Định đã có động tĩnh. Ông trở mình thức dậy..Ơơơ… Hơhơ..Ưn ưn… ông ngồi dậy, đứng dậy và đi ra ngoài cửa và cất tiếng gọi con dâu… Diễm Hân ơi!!!… Diễm Hân ơi!!! Diễm Hân… Đúng là mình ngũ quên mất, lại chưa có tắm gì hết trơn, nhưng sao con dâu mình lại không gọi nhỉ! Sau khi gọi mãi mà con dâu vẫn không lên tiếng, nên ông Khải Định đi đến phòng con dâu Diễm Hân để hỏi xem thế nào. Khi đến trước cửa phòng cô con dâu thì ông rất là ngạc nhiên, bởi vì giờ này con trai ông đi làm chưa về, mà trong phòng lại phát ra tiếng rên. Aaaaa.. a a aa… ưn ưn… ưmumum… Ông ghé sát vành tai vào thành cửa mà nghe ngống cho rõ hơn. Ưn ưn… ưmưm…aaa…a a.. Aaaa… Ưmưmưm… ưm ưm… Áááaaa…a aa… Khi tiếng rên to dần lên thì ông Khải Định đã chịu không nổi mà mở hé hé cửa phòng ra mà nhìn vào. ÁAAáaa… ưnƯnưn… ưm…ưm… Thì trời ơi!!!… Một cảnh tưởng hiện ra trước mắt và đập vào mặt ông bố chồng là. Cô con dâu ông lúc này đang thủ dâm, cô cởi hết quần áo ra chỉ chừa mỗi áo và quần lót ở lại. Tay trái của cô đặt trong mu bướm mà xoa mà móc điên cuồng… Aaaa a a.. Ưm ưm ưm…Á á á aaa… Tiếng rên của cô lúc này đã lớn lên và vang khắp cả gian phòng… Ứm ứm ưm ưmum..ưm…Á á á aaa…a aaaa… Ông Khải Định bây giờ thì im lặng và tận hưởng một thân hình tuyệt mỹ trước mắt ông, bầu ngực căng đầy nhựa sống, eo thon mông tròn, khuôn mặt xinh xắn, làm cho ông thèm thuồng nhỏ dãi và dùng lưỡi liếm liếm hai bên mép của ông. Ông điên tiết hơn khi cô con dâu cất tiếng nói này, khiến ông ngớ nga ngớ ngẩn… – Mình muốn!!!… Mình muốn!!!….Ááá aaa…Ưm ưm…Aaa… a aa… Mình muốn lắm rối!!! A a a…aaaa… ưm ưm ưmưm… ưm… Em muốn lắm rồi chồng ơi!!!… Á Á á á á a a a…Ưm Ưm … a a aaaa… Bây giờ thì ông bố chồng đã khép kín cửa lại và đi về phòng của mình, nhưng tiếng rên và tiếng nói của Diễm Hân thì cứ văng vẳng bên tai của ông, khiến ông khó tự chủ bản thân… – Mình ra!!!.. Mình ra!!!.. Ááá… Aaaa… Ưm ưm… um ưmưm… Mình thèm quá!!..Áaaaa… aaaaa… ưn ưm… Chồng ơi!!!… Giúp em với!! Aaaaa Á á á… ưm ưm… Em khó chịu quá!!!… Trong lúc ông Khải Định đi về lại phòng của mình, còn lại đây trong căn phòng của Diễm Hân, cô vẫn còn đang thủ dâm một mình và tự nhũ thầm một mình trong mong lung… “Chồng tôi, Thanh Tuấn luôn bận rộn trong công việc và cả bố chồng của tôi nữa. Cho nên tôi không thể đòi hỏi ở anh ấy về vấn đề làm tình được, tôi chỉ biết có thế, thủ dâm mỗi lần chồng đi làm và bố thì đi ngủ mà thôi.” Buổi sáng hôm sau, cảnh sinh hoạt của gia đình trở lại bình thường. Nàng dâu Diễm Hân, Thanh Tuấn và bố chồng ông Khải Định như chưa có chuyện gì xảy ra. Một ngày mới bắt đầu tiếp diễn, chuyện thủ dâm của nàng dâu đêm hôm rồi có phơi bày ra chăng…..??? – Em yêu ơi!! Em yêu!… Anh đi làm đây!! – Vâng ạ!!… Anh đi cẩn thận anh yêu nhé!!!… Diễm Hân tiễn chồng đi làm, trên đôi môi cô nở một nụ cười tươi, như hoa xinh đón ánh nắng vàng của ban mai vậy. Ánh mắt cô nhìn trìu mến theo từng bước đi chồng, những sợi tóc mai dài đen mượt thật quyến rũ. Nhìn chồng một lúc thì cô trở vào nhà và gặp bố chồng cô, lúc cô chưa biết rằng là chuyện cô thủ dâm đêm qua đã bị bố chồng cô biết cả. Cô bước đến và chào hỏi bố chồng như chưa có điều gì xảy ra, đôi mắt to tròn của cô nhìn bố chồng và nói… – Con chào bố ạ! Chúc bố buổi sáng tốt lành… – Bố chào con!!!… Chúc con buổi sáng tốt lành… – Con định không cho bố tiền sao con? – Dạ!!!… Con xin lỗi!!!… Con không thể đưa tiền thêm cho bố được nữa ạ!!!.. Bố!!… Bố hãy hiểu cho con ạ!!… Con biết bố đã rất khó khăn kể từ khi mẹ qua đời, Nhưng con nghĩ bố không nên dùng rượu để trốn tránh đi hiện thực như vậy ạ! Bố có biết không? Con cũng rất là lo lắng cho sức khỏe của bố nữa, với cả khi con có em bé… – Sao cơ…??? Con có em bé…??? Ý con là với cái thằng còn không chịu đụ con sao? – Hơ…!!! Sao bố nói kì vậy ạ! Bố biết mình đang nói gì không…??? – Bố biết mình đang nói gì chứ!! Nhưng bố nhìn thấy tất cả rồi, con còn tự thủ dâm một mình nữa. Con còn nói lớn lên là “Mình muốn… mình muốn… mình muốn lắm rồi…” Con đã nói thế mà!!… Con không nhớ sao? Diễm Hân… Diễm Hân khi nghe bố chồng mình nói vậy thì nét mặt e thẹn, mắc cỡ ửng hồng như “Mặt trời hồng trên má” đứng ngây ra đó, không biết phản ứng thế nào. Bố chồng cô thì lại khác, ông không thấy phản ứng gì của cô con dâu nên mới tiến sát gần hơn với cô. Hai tay ông Khải Định vòng qua ôm trọn thân hình bé bỏng của cô con dâu vào lòng, mà hôn mà ngấu nghiến siết chặt… – Hơ… ưm ưm… á á aaaa…!!! Bố đang định làm gì vậy ạ…!!! – Con rất thất vọng về chồng con lắm đúng không…??? Con không thõa mãn về chuyện tình dục của chồng mình à…!!! Ông Khải Định nói dứt câu liến tiến sát mặt Diễm Hân, dùng hai tay vòng ra sau gáy cổ của cô kéo lại, rồi dùng môi của mình hôn môi con dâu ngấu nghiến. Ưm ưm ưm… Áaaaaa… Ưm… Aaaaa… a a a ư ư ưn ưm…. Đôi mắt của Diễm Hân thì nhắm tịt lại mà tận hưởng những nụ hôn cuồng nhiệt và mạnh bạo của bố chồng, khiến cho cơ thể của cô rung nấc lên từng tiếng đứt quãng. Á á á á… A a a a… ưn ưm ưn ưm… – Bố!!!… Bố… đang làm gì vậy buông con ra…. aaaaa… ưm ưm… aaa a a a… – Nào… lại đây đi con… bố sẽ giúp con thõa mãn những ham muốn của mình. Diễm Hân… Diễm Hân… nghe bố nói không con…???? – Bố!!… Bố có biết mình đang làm gì không ạ!!!…. – Bố không biết!!!… Bố chỉ biết là bố… bố đang giúp con thôi…. Bố biết con đã phải chịu đựng như vậy lâu lắm rồi, có đúng không con? Diễm Hân… Đng1 như chứ!!!… – A a a a.. ưm ưm.. Bố!!… Bố!!!… Á á á á…. A a a a… Ưm ưm ưm…. – Để bố giải tỏa mang muốn tình dục của con… Àáa… Ưm ưmưm…. Aaaaa… a a a… Chuỵt…chuỵt… ưm…ưm… Ôm hôn ngấu nghiến quyết liệt một chút thì cả hai bố chồng và con dâu rời ra… Chuỵt…. chuỵt… a a aaaa.. ư ư ưm ưm… á á á…. Diễm Hân thì đứng không vững nên té ngồi xuống ghế “Sofa” còn bố chống thì không chịu buông tha cô, ông cứ tiếp tục áp sát cô,tay phải thì kéo cô vào lòng của ông, tay trái thì vuốt ve xoa nắn bờ mông của Diễm Hân… Á á á á aaaa… ưm ưm ưm…a a aaa…
bố chồng ma mãnh