Tên gốc: MẠCH LỘ QUY ĐỒ. Thể loại: Hiện đại, ấm áp, ngược, tình hữu độc chung,1×1,HE. Couple: Thẩm Mạc Thành x La Thiếu Hằng. Editor: Jeremy. Trong cuộc sống này có nhiều điều không thể ngờ trước được cũng như việc La Thiếu Hằng chưa khi nào có ỹ nghĩa rằng việc mình cứu một người ở hẻm nhỏ vào đêm tối lại thay đổi cả cuộc đời của cậu.
Giám đốc cơ quan quản lý năng lượng của Đức Klaus Mueller ngày 20/10 đã mô tả các biện pháp nhằm bù đắp cho sự thiếu hụt nguồn năng lượng nhập khẩu từ Nga là "đáng khích lệ", trong một báo cáo ngắn về tình hình cung cấp khí đốt tại nền kinh tế lớn nhất châu Âu.
Và em mong muốn các bạn trẻ nhìn nhận chuẩn hơn và không có lối sống lệch lạc. Nếu hoàn cảnh của các bạn trẻ chưa thực sự tốt nhưng có định hướng tốt, thì các bạn sẽ có niềm tin vào sự lựa chọn của mình mà không phải đánh đổi về thể xác và chấp nhận
Giả lập Android tốt nhất dành cho PC và Mac. Tin Game - Vòng quay miễn phí Liên lạc. Lối sống. Mô Phỏng. Mua sắm. Năng suất. Nghệ thuật và thiết kế
Lạc lối ở Hong Kong là phần tiếp theo của Lost on journey và Lost in Thailand trong seris phim Lost từng rất ăn khách trước đây. Tại thị trường Trung Quốc, chỉ sau 10 ngày công chiếu, bộ phim đã làm "khuynh đảo" tất cả các phòng vé và nhanh chóng thu về 4.691 tỷ đồng.
Lối đi nào cho gia đình đông con muốn quay vào bên trong? Bên nhau an lạc từng bước chân, hơi thở thì chẳng còn gì phải sợ hãi nữa. nó chỉ đang chờ bàn tay ta quay về chậm lại lắng nghe những nhân duyên đang chỉ lối. 23 Th12 2021 9 phút đọc Th12 16
Tôi cảm thấy rất sợ hãi và lạc lối nhưng không dám nói với ba mẹ sự thật. Tôi trượt dài, bỏ các giờ lên lớp, dành thời gian đó đi làm thêm. Nhìn mẹ khóc quá nhiều, tôi quyết định tiếp tục im lặng chịu đựng và quay lại trường y. Ba mẹ bắt tôi nghỉ dạy
Đường về một lối đi, cơn giông đang kéo về Lạc bước chân tìm bóng ai con phố quen Dù rằng mình cách xa, nhưng anh vẫn ngóng chờ Dường như em đang vỗ về nơi đây // Trôi đi trôi đi lạc về đâu, khi môi hôn trong ngất ngây Rồi chợt có những lúc riêng mình bóng tôi
Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để chiếc tách sứ Thanh Hoa khẽ đậy lại, trong thư phòng an tĩnh vang lên một tiếng động nhỏ, La phu nhân để cái tách sang một bên, ngẩng đầu nhìn con út đang đứng trước mặt “Con chắc chắn muốn trọ bên ngoài?”“Vâng.” La Thiếu Hằng đáp, lưng thiếu niên thẳng tắp, cho dù đang đối mặt với mẹ ruột của mình vẫn luôn tỏ ra nho nhã lễ phu nhân nghiêng người dựa vào chiếc ghế quý phi, móng tay được cắt gọt chăm chút tinh xảo khẽ gõ gõ vài cái lên tay vịn, trầm ngâm một lúc mới nói “Vậy tùy con, để mẹ nói lại với cha con.”La Thiếu Hằng nghe vậy, đáy mắt xẹt qua tia kinh hỉ, cơ hồ muốn học theo diễn viên phim truyền hình tiến lên ôm chặt bà một cái, làm nũng nói vài câu kiểu như “Mẹ thật tốt” gì gì đó, nhưng từ lâu đã quen với nghiêm cần gia giáo cùng cấp bậc lễ nghĩa khiến cậu đành từ bỏ suy nghĩ này, hơn nữa, nếu làm như vậy thật, đối lại chắc chắn sẽ bị mẹ mắng một vậy đáy lòng La Thiếu Hằng nổi lên tia mất mát, nhưng rất nhanh lại bị niềm vui sướng khi được dọn ra ngoài ở che giấu, cậu cố kiềm nén xúc động trong lòng, khẽ gật đầu, nói “Cám ơn mẹ, vậy con không làm phiền mẹ nữa.”Rốt cuộc vẫn còn là thiếu niên, tuy rằng biểu tình trên mặt đã cố gắng khắc chế nhưng trong lời nói khó tránh khỏi mang âm điệu vui vẻ, La phu nhân cười cười, phất tay nói “Xem con vui chưa kìa, ừ, đi đi.”Từ thư phòng đi ra, sải bước chân càng ngày càng nhanh, nụ cười trên mặt La Thiếu Hằng dần trở nên toe toét, cuối cùng cơ hồ biến thành chạy chậm, xuyên qua hành lang thật dài, chạy xuống lầu, không để ý ánh mắt của nhóm người hầu, cậu một đường chạy thẳng tới bãi cỏ ở hậu một chỗ trống, niềm vui sướng khi được mẹ đồng ý cho dọn ra ngoài bị kiềm nén trong thư phòng vừa rồi, lúc này rốt cuộc bùng phát, La Thiếu Hằng vui vẻ “yeah” một tiếng, cả người nằm dài trên bãi cỏ, thoải mái thở phào một hơi.“Quả thực như đang mơ.” La Thiếu Hằng đưa tay lên trước mắt, năm ngón tay xòe ra, ánh mắt xuyên thấu qua khe hở nhìn mặt trời chói chang trên cao, khóe môi đong đầy nụ cười sung sướng vô pháp che rằng lúc trước cũng từng đề cập tới chuyện dọn ra ngoài ở, nhưng cũng chỉ là khẽ nhắc qua mà thôi, lúc đó mẹ cũng không hề tỏ thái độ sẽ đồng ý, hôm nay mẹ đột nhiên chủ động nhắc tới khiến cậu toát mồ hôi hột, không ngờ mẹ lại có thể sảng khoái đáp ứng như tâm vui sướng bắt đầu từ lúc được mẹ đồng ý dần vô hạn mở rộng, đến lúc này đã bành trướng tới sôi trào, khiến cậu phảng phất có loại cảm giác giống như sắp được thoát khỏi trói khi được cha mẹ đồng ý, La Thiếu Hằng nhờ người thuê giùm một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách một gác xép ở gần trường đại học cho cậu, còn chưa tới khai giảng nhưng cũng đã mau chóng dọn qua, mỹ danh viết tới thích ứng làm quen trước. La phu nhân biết rõ tâm tư con trai cũng không ngăn cản, chỉ dặn dò cậu chú ý an toàn rồi thả cho cậu khi dọn tới, La Thiếu Hằng liền bắt tay vào việc thu dọn phòng ở một phen, một gian làm phòng ngủ, một gian làm phòng vẽ tranh. Phòng ngủ tuy không lớn nhưng thoải mái tiện nghi. Khu nhà cậu thuê mới được xây dựng, muốn tới trường đường tắt ngắn nhất là xuyên qua một con ngõ nhỏ, xung quanh còn thường có mèo hoang xuất hiện, ngẫu nhiên đi ngang qua cậu cũng thuận tiện cho tụi nó chút thức được Thẩm Mạc Thành hoàn toàn là chuyện ngoài ý muốn. Đêm đó, La Thiếu Hằng vừa mua xong thức ăn cho mèo cùng chân giò hun khói, tính toán định đi cho mấy con mèo ăn, trong ngõ nhỏ vắng lặng không có ai, lúc cậu đi vào đột nhiên vấp phải thứ gì đó ở dưới chân, lảo đảo hai bước mới có thể đứng vững, bật đèn pin trên di động chiếu xuống dưới nhìn xem, mới phát hiện hóa ra là một người nam nhân đang cuộn mình nằm trong góc thấy vô cùng nghi hoặc đối với chuyện có người nằm ở đây giữa lúc tối trời, La Thiếu Hằng tới gần đối phương, lên tiếng hỏi “Này, anh không sao chứ?”Đối phương không đáp lại, La Thiếu Hằng xoay người vỗ nhẹ lên người anh ta “Anh say rượu à? Nhà anh ở đâu? Tôi gọi người nhà anh…” Nói còn chưa xong người nọ đột nhiên vươn tay túm chặt tay cậu, nương theo ánh đèn di động, cậu nhìn thấy hai mắt người nọ có chút hằn đỏ gườm gườm nhìn cậu, ánh mắt mang theo sự hung ác cùng hàn ý không chút che Thiếu Hằng bị ánh mắt đó làm cho hoảng sợ, theo phản xạ hất tay người kia ra lùi về sau hai bước, tay người nọ bị cậu hất văng vào tường, vô lực mà rơi tay bị người kia nắm truyền tới cảm giác dính dính ướt ướt, La Thiếu Hằng mất tự nhiên ma sát hai đầu ngón tay, cúi đầu nhìn lại, trong nháy mắt ngây ngẩn cả lỏng dính trên tay là máu!Đối phương bị thương. Ý thức được vấn đề này, La Thiếu Hằng rất nhanh phản ứng lại, đi tới trước mặt người nọ ngồi xổm xuống, muốn nhìn xem người nọ bị thương ở đâu, nhưng đối phương mặt toàn đồ đen, nhìn không ra, cậu đành phải vỗ vai anh ta hỏi lần nữa “Anh có sao không? Tôi đưa anh tới bệnh viện.”Đối phương dường như đã lâm vào hôn mê không có phản ứng gì, La Thiếu Hằng không gọi anh ta nữa, mở bàn phím di động định gọi 120 số cấp cứu nhưng còn chưa kịp ấn, đèn pin di động vừa vặn chiếu lên bụng đối phương, bàn tay còn lại đang ôm bụng của anh ta cũng be bét tay La Thiếu Hằng dừng trên màn hình, lại chuyển hướng ánh sáng lên mặt người nọ, phát hiện nửa khuôn mặt anh ta cũng dính đầy máu tươi, thấy không rõ ngũ quan, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.“Meow….” Một con mèo hoang không biết tới cạnh La Thiếu Hằng từ lúc nào, đang dùng đầu cọ cọ lên chân Thiếu Hằng cúi đầu liếc nó một cái, nhóc con kia khẽ kêu lên mấy tiếng, La Thiếu Hằng lúc này không còn tâm tư quản nó, vươn tay khẽ đẩy đẩy người nọ “Anh có sao không?” thấy đối phương không có phản ứng gì, cậu cởi áo sơ mi trên người xuống lau tạm vết máu dính đầy trên mặt anh ta sau đó quay người cố gắng cõng anh ta trên này là cổng sau trường học, đường đi tương đối hẹp, ngồi chờ 120 cử người tới còn không bằng tự mình đưa anh ta tới bênh viện gần đây còn nhanh hôn mê tương đối nặng, đối phương lại cao hơn cậu, La Thiếu Hằng cắn răng cố gắng cõng người nọ ra khỏi con ngõ nhỏ chặn một chiếc taxi đi tới bệnh được La Thiếu Hằng cứu, trừ bỏ vết thương trên đầu ra, ở eo anh ta cũng bị thủng một lỗ lớn, dường như bị lưỡi dao sắc bén đâm phải, sau khi từ phòng phẫu thuật đi ra vẫn hôn mê như trước, cần phải vượt qua 48h nguy hiểm tiếp theo. Trên người đối phương không có chứng minh thư, không có di động, La Thiếu Hằng không thể liên hệ với người nhà anh ta, cũng không thể buông tay không quản, chỉ có thể tự mình canh giữ ở trong bệnh bệnh viện chờ đợi 2 ngày, người trên giường rốt cục phát ra âm thanh mỏng manh, La Thiếu Hằng có chút kinh hỉ hỏi “Anh tỉnh rồi?”Rất nhanh lại phát hiện anh ta là vì khó chịu nên mới phát ra âm thanh vô nghĩa, căn bản còn chưa tỉnh lại. Lông mày nhíu chặt, trên trán đang chườm nước đá vẫn toát ra một tầng mồ hôi mỏng, bởi vì anh ta phát sốt, nhưng sắc mặt đã không còn đáng sợ như lúc mới tưởng mình cứu sống anh ta thành công, không ngờ vừa vui vẻ đã rơi vào thất vọng. La Thiếu Hằng liếc mắt xem thường, rút khăn giấy giúp anh ta lau mồ hôi, tay vừa mới đụng tới mặt đã bị người nọ cầm lấy, dù đang hôn mê nhưng anh ta vẫn gắt gao nắm chặt cổ tay cậu.“Bị thương nặng như vậy còn không thành thật.” Nhớ lại ánh mắt dọa người khi còn ở trong con ngõ, La Thiếu Hằng khẽ phỉ nhổ một câu, kéo tay anh ta ra giúp anh ta lau mồ cậu giúp anh ta lau mồ hôi, đối phương vô thức nỉ non câu gì đó, thanh âm rất mơ hồ nghe không rõ lắm, La Thiếu Hằng tò mò cúi đầu ghé sát tai xuống.“….Mẹ…”“…” La Thiếu Hằng nghe rõ liền vui vẻ, nhéo nhéo mặt anh ta nói “Con trai ngoan, ba ở đây, tuy rằng không biết con là ai nhưng khi tỉnh lại đừng có lấy oán trả ơn đấy.”Đến ngày thứ ba, La Thiếu Hằng chịu đựng hai ngày hai đêm rốt cục không chống đỡ nổi, ghé xuống bên giường ngủ say, chờ sau khi cậu tỉnh lại, người vẫn luôn hôn mê hai ngày qua đã tỉnh, người nọ đang nghiêng đầu nhìn cậu, hai người bốn mắt nhìn nhau, đối phương khàn giọng lên tiếng trước “…Cậu là ai?”“Tôi á?” La Thiếu Hằng chỉ chỉ chính mình, cười nói “Tôi là La Thiếu Hằng, còn anh?”“….Thẩm Mạc Thành.”………………………….“Thẩm Mạc Thành…”La Thiếu Hằng vô thức lẩm bẩm, xoay người mất đi trọng lực hơi lảo đảo một chút, khẽ mở mắt ra, theo bản năng quay đầu nhìn chung tiếc nơi này không phải bệnh viện mà là nghĩa trang ngoại ô, chung quanh cũng không có người mà anh luôn nhớ thương.“Hóa ra là mộng.” La Thiếu Hằng lắc lắc đầu bật cười “Không lấy oán trả ơn mà lại lấy thân báo đáp.”Anh ngồi thẳng người, xoay xoay bả vai bởi vì ngồi một tư thế quá lâu mà có chút cứng ngắc, ánh mắt nhìn chằm chằm ảnh chụp Thẩm Mạc Thành, mắt cười cong cong nói với người trong ảnh “Ngủ bên cạnh anh vẫn an tâm nhất, nhưng giờ em phải về đây.”Anh nói xong, từ từ đứng dậy, vuốt ve bia mộ một hồi, mới nói “Lần sau lại tới thăm anh.” Rồi xoay người rời chân anh không chút do dự nhưng không ai biết được rằng trong thâm tâm anh tiếc nuối nhường vì thường xuyên tới đây nên khi ra tới cổng, bảo vệ nghĩa trang lên tiếng chào hỏi anh. La Thiếu Hằng cười cười, tặng đối phương bao thuốc lá đã chuẩn bị sẵn, hàn huyên cùng ông ấy vài câu rồi xuống vệ mở bao thuốc lá ra ngửi thử, sau đó rất quý trọng mà cất vào trong túi áo, ánh mắt chuyển lên người La Thiếu Hằng đang đi xuống chân nhiều năm rồi nhưng ông vẫn còn nhớ như in biểu tình La Thiếu Hằng năm đó hỏi ông bảo vệ nghĩa trang thuê có trách nhiệm không, tựa như ký thác mọi hi vọng vào vấn đề này, nếu nghe được câu trả lời là “không” phỏng chừng cậu ta sẽ sụp đổ tới đây, trên mặt người bảo vệ có vẻ dị thường tang thương không khỏi toát ra chút thổn chương 2Jeremy Bộ này tác giả thường xuyên đan xen giữa hiện thực và kí ức, nên những đoạn nào là nhớ lại tớ sẽ để màu này và in quý phi
Tên gốc MẠCH LỘ QUY ĐỒ Thể loại Hiện đại, ấm áp, ngược, tình hữu độc chung,1×1,HE. Couple Thẩm Mạc Thành x La Thiếu Hằng Editor Jeremy Trong cuộc sống này có nhiều điều không thể ngờ trước được cũng như việc La Thiếu Hằng chưa khi nào có ỹ nghĩa rằng việc mình cứu một người ở hẻm nhỏ vào đêm tối lại thay đổi cả cuộc đời của cậu. Cậu được nếm trãi mật ngọt của tình yêu nhưng cũng phải đối mặt với nỗi đau khắc cốt ghi tâm của ly biệt. Không phải sinh ly mà là tử biệt. ………………… Vốn tưởng rằng người yêu đã mất vì tai nạn xe cộ mười năm trước, đột nhiên lại xuất hiện lần nữa, nhưng người đó đã sớm quên đi cậu là ai. Không sao, cho em cơ hội khiến anh yêu em thêm lần nữa đi.
La Thiếu Hằng lái xe qua cầu vượt rồi dừng lại, đằng sau có xe cảnh sát cùng xe Trần Trạm chạy Trạm hỗ trợ xử lý chuyện vi phạm giao thông, vừa quay đầu liền thấy La Thiếu Hằng ủ rũ cúi đầu đứng cạnh xe không biết đang nghĩ gì, hắn vội vàng chạy qua hỏi đã có chuyện gì.“Em nhìn thấy anh ấy.” La Thiếu Hằng nói.“Ai cơ?”“Thẩm Mạc Thành.” La Thiếu Hằng có chút nóng vội đáp, nói xong lại sợ Trần Trạm không tin, lại bổ sung thêm một câu “Em nhìn thấy anh ấy lên xe, vừa lúc nãy, nhưng em không đuổi kịp.”“Cậu đang đùa giỡn cái gì vậy?” Trần Trạm nhíu mày.“Em không nói đùa, em thật sự nhìn thấy anh ấy.” La Thiếu Hằng biểu tình nghiêm túc lặp lại.“Vậy anh ta đâu?” Trần Trạm hỏi.“Em đuổi không kịp.” lúc nói lời này biểu tình La Thiếu Hằng phi thường thất vọng, tựa như đang tự trách chính Trạm cẩn thận quan sát vẻ mặt La Thiếu Hằng, trong lòng có chút suy đoán, không tiếp tục cùng anh tranh luận mà ngược lại nói “Không sao, lần sau còn có cơ hội.”“Thật chứ?” La Thiếu Hằng nghe vậy hai mắt sáng lên, biểu tình mất mát nháy mắt biến thành rạng rỡ.“Thật.” Trần Trạm trấn an.“Anh ấy rất lợi hại, rõ ràng em một đường đuổi theo ngay đằng sau mà vẫn bị anh ấy cắt đuôi.”Trần Trạm đã sớm quen với bộ dạng nam nhân của em là đệ nhất thiên hạ’ của La Thiếu Hằng, lúc trước khi tình hình của La Thiếu Hằng chuyển biến tốt hơn một chút đã cùng hắn tán gẫu không ít về chuyện của Thẩm Mạc Thành, nên hắn không chút nghi ngờ rằng trong lòng La Thiếu Hằng, Thẩm Mạc Thành chính là người tốt lúc này chuyện hắn để ý không phải điều đó mà là tình trạng của La Thiếu Hằng, một người đã chết mười năm, còn có thể xuất hiện được nữa sao?………………………………Thẩm Mạc Thành trở lại B thị, cấp dưới đã chờ sẵn trong nhà, hắn vừa vào nhà lập tức lên thư phòng lầu hai, Thẩm Vân ra hiệu cho những người khác đi theo hắn lên thư phòng, cấp dưới báo cáo lại toàn bộ tình hình chi tiết công ty gần đây. Thẩm Mạc Thành gật đầu, nhìn về phía một người “Tình hình bên phía chú Tư thế nào rồi?”“Tuần trước Tứ gia đã gặp mặt quản lý của Hoành Vận, hai bên đã kí thỏa thuận về một hạng mục nào đó có liên quan tới việc vận chuyển lô hàng bên Thụy Sĩ, nội dung cụ thể tạm thời còn chưa điều tra được.” Cấp dưới trả lời.“Thả tin cho lão ta.” Thẩm Mạc Thành nói.“Boss….” Người nọ sửng sốt, đang định nói gì đó, sau khi nhận được ánh mắt sắc bén của Thẩm Mạc Thành liền vội vàng ngậm miệng, chuyển sang báo cáo một chuyện khác “Hôm qua, Thẩm Vinh Xương vì một nữ minh tinh mới nổi mà xảy ra xung đột với Ngô tiểu thiếu gia, gã đã sai người đánh gãy chân người ta, nghe nói kiểm tra ngay lúc ấy phát hiện gã đang phê thuốc.”Bậc cha chú của Thẩm Mạc Thành có 4 anh em, Thẩm Vinh Xương là con trai chú Tư Thẩm Khâu Hùng. Thẩm Khâu Hùng bề ngoài luôn tỏ ra ôn hòa vô hại nhưng thật ra vẫn luôn muốn đoạt quyền lực trong tay Thẩm Mạc Thành, vì thế đã lén lút chọc gậy bánh xe không ít lần, không ngờ ông ta lại sinh ra một thằng con ăn hại, cả ngày chỉ biết chơi bời đàn đúm, rượu chè be con cháu phú gia nát rượu nghiện hút, đánh nhau tranh giành tình nhân là rất bình thường, Thẩm Mạc Thành nghe vậy ngay cả mí mắt cũng không thèm nhích lên dù chỉ một chút, thản nhiên nói “Ngày mai gửi thiếp mời tới cho Ngô gia, đồng thời dẫn người tới nhà bọn họ, muốn xử lý thế nào tùy bọn họ quyết định.”“Vâng.” Thẩm Vân gật đầu, vừa lúc cậu cũng muốn thu thập thằng vô dụng kia một phen.“Còn chuyện gì không?” Thẩm Mạc Thành hỏi.“Hôm trước Hà tiểu thư đã tới đây, nói là có chuyện tìm ngài, nể mặt Giang lão gia tử, bọn tôi không có ngăn cản.” Cấp dưới Thư Ngữ là người do ông ngoại Thẩm Mạc Thành an bài, hữu ý muốn hắn kết hôn với cô ta. Hà gia là một trong các đại thế gia giàu có bậc nhất B thị, tuy rằng không khổng lồ bằng Thẩm gia nhưng nắm trong tay một nửa thị trường vận tải hàng hóa của B thị. Hai bến tàu lớn Thành Đông và Tây Giang cơ hồ đều bị gia tộc bọn họ nắm Vân biết Thẩm Mạc Thành không thích loại quan hệ hôn nhân vì lợi ích này, thấy sếp mình không nói lời nào liền thay mặt hỏi “Cô ta muốn làm gì?”“Cô ta nói muốn tới xem phòng Boss.” Cấp dưới bất chấp Mạc Thành dừng tay lại, ngẩng đầu quét mắt nhìn người vừa nói “Cậu để cô ta lên?”Chỉ một cái liếc mắt bâng quơ đã khiến mấy người cấp dưới toát mồ hôi lạnh, ai mà không biết phòng của Thẩm Mạc Thành không được sự cho phép của hắn bất cứ ai cũng không được đi vào, lập tức vội vàng làm sáng tỏ “Boss yên tâm! Tuyệt đối không có!”Thẩm Mạc Thành thu hồi ánh mắt, tiếp tục lật xem văn kiện trong tay, vừa nói “Cấm chỉ tuyệt đối, ngoại trừ phòng khách không được cho cô ta bước chân vào bất cứ nơi nào khác trong nhà, dám bước lên lầu hai lập tức đá ra ngoài.”Cấp dưới thẳng người liên tục đáp ứng, Thẩm Vân tưởng tượng cảnh Hà đại tiểu thư bị đá ra ngoài cửa, phát hiện mình rất mong chờ cảnh đó diễn khi cấp dưới rời đi, trong thư phòng chỉ còn lại Thẩm Mạc Thành và Thẩm Vân, Thẩm Vân đi tới bên cạnh hắn, thấp giọng hỏi “Boss, có cần tôi sai người theo dõi sát sao bên Tứ gia không?”“Ừ, cậu xem rồi làm đi.” Thẩm Mạc Thành nói.“Vâng.”Thẩm Mạc Thành khép tài liệu trong tay đưa cho Thẩm Vân “Nhớ sắp xếp cho chu toàn, còn nữa đặt vé máy bay ngày mai tới Thụy Sĩ, cậu đi cùng tôi.”“Vâng.” Thẩm Vân lên tiếng trả lời. Phân bộ bên Thụy Sĩ vẫn luôn do anh trai cậu, Thẩm Du phụ trách, ngoại trừ việc khó không thể tự giải quyết được thì Boss không thường sang bên đó, xem ra việc xử lý lô hàng lần này tương đối phiền phức, đặc biệt là khi Thẩm Khâu Hùng còn đang mon men đánh chủ ý lên phân bộ bên đó.…………………………….Một ngày trước khi bay sang Thụy Sĩ, La Thiếu Hằng lại tới nghĩa trang một chuyến, ngày đó vừa vặn ở A thị vừa rơi một trận tuyết đầu tiên, trên bia mộ phủ một tầng tuyết trắng mỏng manh, bốn phía trông càng dị thường xác xơ tiêu tay La Thiếu Hằng đút trong túi áo, nhìn bức ảnh Thẩm Mạc Thành trên bia mộ “Ba năm nay A thị chưa từng có tuyết rơi, không ngờ năm nay em quyết định sang Thụy Sĩ ngắm tuyết, trời lại đột nhiên đổ tuyết, điều này làm em nghĩ rằng anh không muốn em đi, có phải không?” Nói xong, anh rút tay từ trong túi ra, gạt đi đống tuyết trắng bám trên bia mộ, xúc cảm lạnh như băng hòa tan nơi đầu ngón tay khiến anh rùng mình một khi gạt hết lớp tuyết xuống, anh thẳng tắp đứng trước bia mộ, không nói một lời chỉ đứng im ở đó rất rất lâu, lâu đến độ bảo vệ nghĩa trang còn tưởng anh đã bị đông cứng, đặc biệt tới gần xem thử, biết La Thiếu Hằng không sao mới yên tâm rời đi, nhưng vẫn không quên khuyên nhủ anh mau trở rơi càng lúc càng lớn, nơi La Thiếu Hằng vừa gạt tuyết xuống rất nhanh lại tích một tầng tuyết khác, anh vươn tay tháo khăn quàng cổ của mình xuống, gấp khăn thành ba lớp đặt lên đỉnh bia mộ nhằm ngăn cản tuyết đọng lại.“Em đi không lâu đâu, khi nào về sẽ lại tới thăm anh.” Anh lưu lại những lời này xong liền xoay người rời đi, chiếc áo bành tô màu xám khiến bóng dáng anh trông càng mảnh khảnh gầy gò, mỗi bước chân lưu lại từng dấu chân mờ trên con đường nhỏ rất nhanh lại bị tuyết trắng bao trùm, ngoại trừ chiếc khăn quàng cổ nằm trên bia mộ ra, không còn bất cứ dấu vết nào chứng tỏ từng có người Thiếu Hằng tới Thụy Sĩ không chỉ đơn giản là đi ngắm tuyết mà anh còn muốn tới một nơi rất đẹp để trượt tuyết — trấn Zermatt nằm trên dãy núi Alps là một danh thắng nổi tiếng hoàn toàn không nhiễm khói bụi xe ô tô đồng thời cũng là địa điểm trượt tuyết cao nhất thế giới. La Thiếu Hằng từ rất lâu trước kia đã muốn tới thăm quan trấn nhỏ với danh xưng thành phố băng’ này, chỉ là trước kia vẫn không có cơ đầu tiên tới đây, anh không vội lên núi ngay mà lựa chọn ở lại thị trấn mấy ngày để cảm nhận chút phong tục tập quán khí hậu thổ nhưỡng nơi đây. Mãi tới ngày thứ ba, anh mới theo dòng người đi lên khu trượt từ trên đỉnh khu trượt tuyết lao xuống, tốc độ xé gió rất nhanh, nhanh đến mức ngay chính bạn đồng hành của La Thiếu Hằng trượt ở phía sau cũng cảm thấy sợ hãi, lo sợ anh không cẩn thận sẽ trượt lo lắng của bọn họ hiển nhiên là dư thừa, kỹ thuật trượt tuyết của La Thiếu Hằng phi thường tốt, vô luận là bay hay lượn lách, mọi động tác của anh đều phi thường thuần thục lưu loát, khiến ánh mắt mọi người xung quanh bất giác mà bị thu hút theo trượt của La Thiếu Hằng lướt qua tạo thành hai vệt dài song song trên nền tuyết trắng. Cách đó không xa, một người vươn tay tháo kính bảo hộ xuống, khẽ nhìn theo bóng dáng đã lao đi khá xa của anh.“Anh họ, anh đang nhìn gì đấy?” một thanh niên tóc vàng bên cạnh hắn lên tiếng hỏi.“Không có gì.” Thẩm Mạc Thành bất động thanh sắc thu hồi ánh mắt.“Lần này anh định ở lại bao lâu? Mọi chuyện của công ty đã xử lý xong chưa?” Thanh niên tóc vàng lại hỏi, cậu ta là em họ của Thẩm Mạc Thành, Thẩm Gia Thụ, vẫn luôn sinh sống ở Thụy Sĩ, năm nay vừa mới lên đại học, nhỏ hơn Thẩm Mạc Thành mười mấy tuổi.“Nhóc con, đừng tò mò nhiều như vậy.” Thẩm Mạc Thành đeo kính bảo hộ lên, thay đổi phương hướng trượt đi, Thẩm Gia Thụ và Thẩm Vân cũng vội vàng đuổi Thiếu Hằng chỉ lo lao về phía trước, lợi dụng tốc độ kinh hoàng để giảm bớt phần nào áp lực trong nội tâm, lại xem nhẹ cơ hội gặp mặt vừa rồi mình đã trót bỏ Zermatt khoảng một tuần, La Thiếu Hằng lại tới Zurich. Zurich là thành phố lớn nhất của Thụy Sĩ, cũng là thành phố giàu có nhất châu Âu. Là trung tâm tài chính lớn nhất Thụy Sĩ, độ phồn hoa của nó không cần phải bàn Thiếu Hằng đã đi tham quan hồ Zurich, nhà thờ lớn Zurich, bảo tàng quốc gia… bây giờ anh đang đứng ở giữa đường cái Bahnhofstrasse. Anh luôn mang theo máy chụp hình, chụp lại tất cả khung cảnh mà anh đã nhìn thấy, từ phong cảnh hai bên đường, tới những tòa kiến trúc cao lớn nguy nga, đến những lá cây đơn độc cuối cùng trên năm qua, anh đã đi rất nhiều nơi, cơ hồ đã tới tất cả những nơi mà anh và Thẩm Mạc Thành đã hẹn nhau cùng đi, mỗi nơi đến anh đều sẽ chụp lại ảnh lưu khi anh nhờ người qua đường chụp ảnh hộ mình, bên cạnh anh sẽ luôn lưu lại một khoảng trống dành cho một người vĩnh viễn không bao giờ trở Bahnhofstrasse là một con phố mua sắm đắt đỏ nhất thế giới, được xưng là Phố Wall của Thụy Sĩ’, hầm vàng’ lớn nhất thế giới cũng nằm ở đây chỉ các ngân hàng.La Thiếu Hằng không biết nhiều về Thụy Sĩ, chỉ vì muốn đi du lịch tới đây nên mới bỏ công tìm hiểu một chút, mà anh cũng không có nhiều dục vọng trong việc mua sắm, chỉ là một khi đã đặt chân tới Zurich thì nhất định phải đi qua con đường nổi tiếng ở dưới hàng cây thẳng tắp bên đường, La Thiếu Hằng thỉnh thoảng lại dùng máy ảnh chụp lại những cảnh vật mình cảm thấy thú vị, có đôi khi chỉ là một chiếc ghế, cũng có thể là một chiếc đồng hồ giả cổ, cũng có thể là một chiếc cột mốc hình dạng kì lạ, có thể là…La Thiếu Hằng tay bấm máy bỗng dừng lại, tay trái chậm rãi room gần vào, người ở giữa khung ảnh được phóng lớn lên, ống kính tập trung trên mặt đối phương, cộng thêm ống kính xịn chất lượng cao, khiến anh có thể nhìn thấy được cả vết sẹo mờ trên lông mày người kia.— Thẩm Mạc Thành, anh có định xóa vết sẹo này không?— Cứ kệ nó.— Ừm, thật ra nhìn cũng đẹp trai lắm, rất MAN!— Em thích? — Mọi thứ trên người anh, em đều thích. Hết lần này tới lần khác bị hụt hẫng, khiến La Thiếu Hằng lúc này không dám chờ mong quá nhiều, nội tâm càng thêm hoảng hốt, thế cho nên lần nữa gặp lại, anh thậm chí còn quên cả phản ứng, cứ ngơ ngơ ngác ngác cầm máy ảnh đứng đó, tựa như xuyên qua màn hình có thể bắt giữ được người nọ lẫn trong đám cả mọi người qua đường giống như biến thành trong suốt, ở trong mắt anh, chỉ còn lại nam nhân mặc áo bành tô đen đứng ở bên kia đường, anh không dám tới gần, sợ hãi chỉ cần mình bước lên một bước, đối phương sẽ lập tức biến mất, tựa như những ảo giác mấy năm trước đây anh gặp phải, chúng lập tức tan biến ngay cả khi anh còn chưa chạm Thiếu Hằng cứ đứng ngơ ngác như vậy giữa đường phố, thẳng tới khi đối phương chào từ biệt người quen, người bên cạnh giúp hắn mở cửa xe, chuẩn bị xoay người ngồi vào trong…— Đừng đi!Trong lòng La Thiếu Hằng mãnh liệt bật ra những lời này, cả người quýnh quáng vội hướng về phía người nọ hét ầm lên “Thẩm Mạc Thành!”Người đứng đối diện bên kia đường dừng động tác, ngẩng đầu nhìn về phía anh…Hết chương 6Jeremy gặp rồi, gặp rồi, chắc chắn gặp rồi….thót hết cả tim…
Vui lòng đăng nhập trước khi thêm vào playlist! Tải Nhạc 128 Kbps Thêm bài hát vào playlist thành công Thêm bài hát này vào danh sách Playlist Bài hát lac loi do ca sĩ Bao Thy, Vuong Khang thuộc thể loại Nhac Tre. Tìm loi bai hat lac loi - Bao Thy, Vuong Khang ngay trên Nhaccuatui. Nghe bài hát Lạc Lối chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí. Ca khúc Lạc Lối do ca sĩ Bảo Thy, Vương Khang thể hiện, thuộc thể loại Nhạc Trẻ. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát lac loi mp3, playlist/album, MV/Video lac loi miễn phí tại
Lúc nhận được điện thoại của Trần Trạm, Thẩm Mạc Thành đang ở trong thư phòng cùng bọn Thẩm Vân bàn chuyện công ty, nghe Trần Trạm nói anh đã tới B thị, Thẩm Mạc Thành ngừng tay, sau khi hẹn địa điểm gặp mặt với Trần Trạm liền cúp điện thoại. Trở về phòng cầm áo khoác, Thẩm Mạc Thành xuống lầu nói một tiếng với La Thiếu Hằng đang ở trong phòng vẽ rồi liền ra ngoài. Mấy ngày nay, La Thiếu Hằng rảnh rỗi không có việc gì làm toàn ở trong phòng vẽ vẽ họa họa, lúc nào thấy nhàm chán thì cùng Thẩm Mạc Thành hoặc cùng Thẩm Vân ra ngoài đi dạo phố. Theo lý thuyết thì đó là một cuộc sống phi thường thoải mái, nhưng anh lại có một loại cảm giác không quá an tâm, tựa như sự yên bình trước cơn bão. Sự thật chứng minh, anh không hề nghĩ sai, hôm nay Thẩm Mạc Thành vừa mới ra ngoài một lúc, đã có người tìm tới cửa. Trí nhớ của La Thiếu Hằng khá tốt cho nên anh chỉ mất 2 giây là có thể nhớ ra đối phương là ai, là một trong hai người lớn tuổi gặp được ở phòng khám bác sĩ Trương lần trước. Đối phương lịch sự cười nói với La Thiếu Hằng “Chào cậu La, không biết hiện tại cậu có rảnh không? Lão gia tử nhà chúng tôi muốn gặp cậu.” La Thiếu Hằng đoán lão gia tử mà ông ta nói là một người khác, chỉ không biết người kia là ai, không rõ đối phương có địa vị thế nào, vì thế bất động thanh sắc hỏi “Lão gia tử nhà ông là ai?” “Lão gia tử nhà chúng tôi họ Giang, cậu hẳn đã biết ông ấy là ai.” Đối phương đáp. Họ Giang. Suy nghĩ đầu tiên của La Thiếu Hằng chính là ông ngoại của Thẩm Mạc Thành. Người tới đúng là Giang quản gia, ông ta hòa ái nhìn La Thiếu Hằng “Thứ lỗi đã mạo muội tới mời cậu, nếu cậu La rảnh, không biết có thể đi cùng tôi một chuyến không?” Những lời này, ông ta dùng câu trần thuật chứ không phải câu nghi vấn, nói là mời mà chẳng khác nào yêu cầu, nói xong lẳng lặng chờ La Thiếu Hằng đáp lời. Sau khi biết rõ chân tướng mọi chuyện, tuy rằng La Thiếu Hằng không hề có ý định tới chất vấn ông nội và ông ngoại Thẩm Mạc Thành, nhưng anh biết sớm muộn gì rồi cũng có một ngày anh phải đối mặt với bọn họ. Đối với việc hôm nay Giang quản gia tới đây, anh cũng không có quá nhiều kinh ngạc, chỉ bình tĩnh gật đầu “Vậy ông vào nhà chờ một chút, tôi thu dọn chút đồ rồi đi.” Trên người anh hiện tại chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, hơn nữa mấy lọ thuốc màu trong phòng vẽ vẫn còn chưa đóng nắp. Giang quản gia thấy anh phối hợp như vậy khá vừa lòng, mỉm cười gật đầu nói cảm ơn, rồi cùng La Thiếu Hằng đi vào nhà. Mời Giang quản gia ngồi chờ trong phòng khách, La Thiếu Hằng rót cho ông chén nước, rồi vào phòng vẽ thu dọn đống thuốc màu, sau đó mới cầm áo khoác rồi cùng Giang quản gia ra khỏi cửa. Ở trên đường, La Thiếu Hằng cũng không hỏi Giang lão gia tử tìm mình có chuyện gì, bởi vì trong lòng anh cũng đã biết rõ, anh cũng chưa vội nói với Thẩm Mạc Thành việc Giang lão gia tử tìm mình, biểu tình thực bình tĩnh ngồi trong xe, tựa như nhận lời một cuộc hẹn gặp đơn giản. Giang quản gia có chút ngoài ý muốn vi La Thiếu Hằng trầm tĩnh quá mức, nhưng vừa nghĩ tới thiếu gia nhà mình đã lựa chọn người này lại cảm thấy vốn nên là như thế. Xe dừng lại trước cửa một nhà hàng xa hoa sang trọng, La Thiếu Hằng cùng Giang quản gia đi vào trong, được nhân viên lễ tân dẫn tới một căn phòng riêng, ông ngoại của Thẩm Mạc Thành đang ngồi chờ trong đó. La Thiếu Hằng đi vào, bước chân bỗng dừng lại, ánh mắt anh và Giang lão gia tử giao nhau. Đó là một lão nhân đã ngồi ở thượng vị đã lâu, khí chất không thể khinh thường. Tầm mắt giao nhau khoảng 2 giây, anh khẽ gật đầu chào hỏi đối phương, rồi chậm rãi bước tới ghế đối diện ông ấy ngồi xuống. Trong phòng riêng, không có nhân viên phục vụ, La Thiếu Hằng và Giang lão gia tử lại ngồi đối diện nhau, nên Giang quản gia ở bên cạnh giúp hai người bọn họ rót trà. La Thiếu Hằng gật đầu cảm ơn Giang quản gia đã rót trà hộ mình, sau đó nhìn về phía Giang lão gia tử, chủ động mở lời “Cháu chào Giang lão gia, không biết hôm nay ngài tìm cháu có chuyện gì?” Giang lão gia bưng tách trà lên nhấp một ngụm, khen một tiếng “trà ngon” rồi mới chậm rãi nói “Cậu La thông minh như vậy chẳng lẽ không biết tôi tìm cậu làm gì sao?” La Thiếu Hằng nghe vậy khẽ bật cười, cũng không dông dài đánh thái cực với ông ta “Nếu ngài đã nói thế, cháu cũng không quanh co lòng vòng nữa, lần này ngài tìm cháu là định thành toán chuyện của cháu và Thẩm Mạc Thành hay lại muốn tái diễn bi kịch mười năm trước một lần nữa?” Lời này vừa buông ra, Giang quản gia đang pha trà khẽ dừng tay lại, ngẩng đầu nhìn Giang lão gia, Giang lão gia lại không có phản ứng gì quá lớn, chỉ đặt tách trà lên bàn “Xem ra các cậu đều đã biết.” “Bác sỹ Trương là người của ngài, chắc lần đầu bọn cháu tới phòng khám ngài cũng đã biết đi.” La Thiếu Hằng thản nhiên đáp, từ khi biết đối phương có liên quan tới chuyện năm đó, mà bác sĩ Trương lại là người của Giang lão gia, La Thiếu Hằng liền biết mấy ngày qua hành tung của mình đều bị người này giám thị. La Thiếu Hằng đoán không sai, khi lần đầu tới phòng khám của bác sĩ Trương, ảnh chụp của cả hai đã được đưa tới trước mặt Giang lão gia ngay trong ngày. Lúc nhìn thấy hình La Thiếu Hằng, Giang lão gia có chút khiếp sợ. Ông đã từng nhìn thấy La Thiếu Hằng một lần, chính là lần Thẩm Mạc Thành gặp tai nạn tại ngoại ô năm đó, lúc ấy La Thiếu Hằng được gọi tới bệnh viện, ông cũng có mặt ở đó, khi đó La Thiếu Hằng căn bản không còn tâm tư chú ý tới những người xung quanh. Ông không ngờ rằng cách xa bao nhiêu năm, La Thiếu Hằng lại một lần nữa gặp lại Thẩm Mạc Thành, hơn nữa còn là trong tình huống Thẩm Mạc Thành đã mất đi kí ức, vậy mà Thẩm Mạc Thành vẫn lựa chọn ở bên cậu ta. La Thiếu Hằng thấy Giang lão gia không nói gì, liền nói tiếp “Từ bác sĩ Trương đến Từ Đức Châu, cháu nghĩ, nhất cử nhất động của bọn cháu đều nằm trong lòng bàn tay của ngài, cháu không đoán sai chứ?” Giang lão gia gật gật đầu, còn tán thưởng “Cậu hiểu thật rõ.” “Nếu ngài đã biết bọn cháu đang điều tra lại chuyện năm đó, vậy tại sao không ngăn cản? dù sao chuyện năm đó cũng là do ngài muốn tách bọn cháu ra, không phải sẽ phí một phen công phu hay sao?!” nói đến nửa câu sau, nụ cười trên mặt La Thiếu Hằng chậm rãi thu lại. “Ta ra tay ngăn cản, các cậu sẽ bỏ cuộc sao?” Giang lão gia hỏi lại. “Tất nhiên là không.” La Thiếu Hằng không chút do dự trả lời, chưa làm rõ mọi chuyện, cả anh và Thẩm Mạc Thành đều sẽ không cam tâm. “Vậy đó, ta nhúng tay cũng chỉ khiến các cậu thêm chút phiền toái mà thôi, với tính cách của Mạc Thành, nếu đã muốn biết thì sớm muộn gì nó cũng biết.” Giang lão gia dừng một chút, ánh mắt dừng trên người La Thiếu Hằng “Ví như cậu, cho dù có ngăn cản nhiều hơn nữa, nó cũng sẽ ở bên cậu mà thôi.” La Thiếu Hằng không hiểu “Nếu ngài đã biết, vì sao năm đó lại…” “Vì sao à?” Giang lão gia cười một tiếng, đánh gãy lời nói của La Thiếu Hằng “Vấn đề này không phải quá đơn giản sao? Theo tôi được biết, năm đó cậu La cũng từng bị cha mẹ ngăn cản mà, phải không?” La Thiếu Hằng tay cầm tách trà khẽ cứng lại, nhớ lại dáng vẻ vừa thất vọng vừa phẫn nộ của mẹ năm đó. La Thiếu Hằng là con trai út trong La gia, gần 50 tuổi La phu nhân mới sinh ra anh, anh nhỏ hơn anh cả mình gần 20 tuổi. Bởi vì là con muộn nên từ nhỏ La Thiếu Hằng được cả gia đình yêu chiều, cho dù cậu không có hứng thú với việc kinh doanh mà lựa chọn học mỹ thuật tạo hình La phu nhân và La lão gia cũng không phản đối, thậm chí còn nói với anh, La gia đã có anh cả quản lý, con chỉ cần sống vui vẻ là được. Ngoại trừ việc không có hứng thú với kinh doanh thì các phương diện khác La Thiếu Hằng đều không khiến cha mẹ thất vọng, từ nhỏ tới lớn anh đều phi thường ưu tú, La phu nhân đối với anh cực kỳ vừa lòng, mãi cho tới khi Thẩm Mạc Thành xuất hiện. Cho dù vô cùng yêu thương La Thiếu Hằng, nhưng việc anh lựa chọn sống cùng một người nam nhân là chuyện La phu nhân cực lực phản đối. Bởi vì kinh nghiệm thương trường, La phu nhân tính tình cương trực, thậm chí bà còn là người nói một là một hai là hai, mà La Thiếu Hằng thời trẻ lại vô cùng cố chấp, kiên trì không chịu chia tay Thẩm Mạc Thành, song phương giằng co, thế cho nên cuối cùng dẫn tới việc mẹ con đoạn tuyệt quan hệ. La Thiếu Hằng không biết năm đó cha mẹ mình có lén đi gặp Thẩm Mạc Thành hay không, bởi vì Thẩm Mạc Thành không nói, nhưng anh đoán là có, bởi vì cho dù mình có cự tuyệt chuyện chia tay với Thẩm Mạc Thành thế nào, thì cha mẹ cũng muốn thông qua một phương thức khác mà tách bọn họ ra, dù sao trong mắt cha mẹ, loại hành vi này của bọn họ là không đúng, cho nên Giang lão gia tử hẳn cũng đã nghĩ như vậy. Nghĩ tới đây, anh ngẩng đầu nhìn Giang lão gia, lại phát hiện ông ta cũng đang nhìn mình lại có vẻ không phải, ánh mắt đó có chút hoảng hốt. “Ta có bốn con trai, chỉ có một cô con gái duy nhất, chính là mẹ của Mạc Thành.” Sau một lúc lâu, Giang lão gia đột nhiên mở miệng lên tiếng “Sau khi A Tĩnh tốt nghiệp đại học, liền gả cho Tông Hiền, năm sau sinh được Mạc Thành.” La Thiếu Hằng tuy rằng chưa từng nghe Thẩm Mạc Thành nhắc gì tới cha mẹ mình nhưng từ tư liệu Trần Trạm đưa cho lúc trước cũng biết cha mẹ Thẩm Mạc Thành đã qua đời, vì không muốn Thẩm Mạc Thành thương tâm nên anh chưa từng nhắc tới chuyện này. Đột nhiên Giang lão gia nhắc tới chuyện cũ, La Thiếu Hằng hơi ngẩn ra nhưng cũng không nói gì, yên lặng nghe trưởng bối nói chuyện. Lúc nói về con gái yêu, thần sắc Giang lão gia vô cùng nhu hòa, bởi vì có tuổi nên trong ánh mắt có chút mờ đục lộ ra quang mang hoài niệm cùng từ ái, loại khí tràng áp bách vừa rồi đã phai nhạt đi rất nhiều, thay vào đó có thêm vài phần thân thiện, giờ trông ông ấy giống như những bậc trưởng bối bình thường khác. “Lúc A Tĩnh và Tông Hiền qua đời, Mạc Thành mới mười mấy tuổi, ở cạnh nó lúc đó chỉ có ta và ông nội nó, tính cách Mạc Thành từ nhỏ đã trầm ổn, mà chúng ta cũng đã tận lực bồi dưỡng nó trở thành người thừa kế, không chỉ Thẩm gia mà ngay cả Giang gia cũng có một nửa là của nó.” Khi Giang lão gia nói tới đây, bộ dạng ôn hòa vừa rồi cũng thu lại, ánh mắt sắc bén nhìn La Thiếu Hằng nói “Tông Hiền và A Tĩnh chỉ có một đứa con trai duy nhất, tôi cảm kích cậu năm đó đã cứu Mạc Thành, nhưng không có nghĩa là tôi sẽ đồng ý cho hai người ở với nhau.” Đối mặt với khí thế áp bách của ông ấy, La Thiếu Hằng cũng không hề có bộ dạng khiếp đảm, vẫn bình tĩnh nhìn thẳng mắt ông ta, sắc mặt lạnh dần “Cho nên ngài mới tổn hại tới tôi, làm giả giấy chứng tử, mang Thẩm Mạc Thành về đây?” “Bắt đầu đã sai vậy cũng nên chấm dứt đúng lúc, nếu nó không làm được vậy để ông ngoại là ta giúp nó sửa sai.” Giang lão gia trầm giọng, ông đã nhận ra chuyện mình làm năm đó có chút không đúng, ông dừng một chút, nhìn La Thiếu Hằng, ngữ khí khó được khi mang chút áy náy “Tôi biết cậu thật tâm thật lòng với Mạc Thành, chuyện năm đó chúng tôi làm đã gây tổn thương tới cậu, tôi xin lỗi, Giang gia chúng tôi sẽ tận lực bồi thường cho cậu.” “Bồi thường?” La Thiếu Hằng lặp lại hai chữ này, khóe miệng lộ ra nụ cười trào phúng “Đối với ngài, bất cứ chuyện gì cũng đều dùng bồi thường để giải quyết sao?’ Anh châm chọc khiến lông mày Giang lão gia khẽ nhíu lại, nhưng vừa nghĩ tới chuyện năm đó mình làm quả thực đã khiến La Thiếu Hằng ăn không ít khổ sở lại cảm thấy không thể trách cậu ta. Ông trầm ngâm rồi nói “Vậy cậu muốn thế nào?” “Ngài là ông ngoại của Thẩm Mạc Thành, cháu cũng sẽ tôn kinh ngài như anh ấy đã làm, cháu cũng không muốn truy cứu chuyện trước kia, cũng không cần phải bồi thường cái gì, bời vì tất cả những cái đó đều không có ý nghĩa.” La Thiếu Hằng bình tĩnh nói “Hôm nay cháu chỉ muốn hỏi ngài một việc.” “Huh?” Giang lão gia nhướn mày “Nói nghe thử.” “Chuyện Thẩm Mạc Thành mất trí nhớ, rốt cuộc là vì tai nạn xe cộ hay là do ngài làm?” La Thiếu Hằng chậm rãi hỏi ra câu này, tuy rằng trong lòng đã có đáp án nhưng anh vẫn muốn xác nhận lại một lần. Hết chương 50
lạc lối quay về