Anh Nậu tay trái cầm dao năm (anh thuận tay trái) tay phải cầm bát đặt vào lòng cối. Sau đó anh Nậu lẳng lặng bỏ đi ra ngõ. Chúng tôi phải đứng lâu trên bàn cối, mỏi rời cả chân, nhưng không dám thả mệ cối, vì sợ mỏ chày giã xuống thì vỡ tan cái bát. Chúng tôi kêu hò Liên hệ: 0909.150.301 Ms. Phượng Bình chữa cháy là một thiết bị phụ trợ phục vụ an toàn pccc có tính linh hoạt và hiệu quả cao. Đa số các vụ cháy lớn đều xuất phát từ một ngọn lửa nhỏ và bình chữa cháy được sử dụng để khống chế những nguy cơ lớn từ nguồn gốc của vấn đề. Chất liệu làm mặt nạ sẽ bị bết, dính lại, thang dây sẽ mục ra nếu để quá lâu không sử dụng. Đến khi xảy ra cháy, đem đồ đã hỏng ra sử dụng, có khi lại mắc thêm tai vạ. "Nếu trang bị đồ bảo hộ chống cháy trong gia đình, phải thường xuyên lấy ra kiểm tra 00:03:34. Lý giải tại sao quán karaoke dễ cháy nổ và cách thoát nạn, tránh nhiễm khói độc khi có hỏa hoạn. Bên cạnh đó, cơ quan chức năng cũng đưa ra hàng loạt những khuyến cáo trước hàng loạt các vụ cháy quán karaoke xảy ra, gây thiệt hại lớn về người và tài sản trong Năm 2011, tròn 28 tuổi, anh khởi nghiệp. Với vốn liếng vỏn vẹn 8 triệu đồng, anh mời bạn bè mở chung, nhưng đều nhận được những cái lắc đầu. Tuy buồn bã, nhưng anh vẫn tin vào bản thân, tin vào điều mình sẽ làm là đúng, nên anh vẫn quyết tâm làm. Hoàng Hữu Thắng lập công ty ngay tại nhà trọ, thành viên gồm anh và em trai. Sản phẩm mang tên Thang dây thoát hiểm INOX Chống Cháy - ES007. Cấu tạo của sản phẩm gồm: 1. Dây thang Dây thang được làm bằng cáp thép chống cháy với đường kính 6mm với khả năng siêu chịu lực, chống cháy, chống ăn mòn, chống hóa chất tuyệt vời. 2. Thanh bậc thang Thanh bậc thang được làm bằng inox cao cấp, chống gỉ, chống ăn mòn. ngû sau phòng sách phía Tây, diën tích không quá 10m2. Nðu quan sát ký thi sê phát hiên ra, diên tích giuàng gð khá to duqc kê sát vào tuðng, IQi dung nguyên täc "giuðng có tuðng dua", do vây có thê thâ"y, hoàng dé không phåi không dutqc phòng ngú to, mà Ià chon kiêu phòng ngù "dttðng khí". Đến 11h ngày 7/9, đám cháy tại quán karaoke An Phú (TP Thuận An, Bình Dương), khiến ít nhất 12 người chết cơ bản được khống chế. Nhiều người đang được theo dõi, điều trị tại bệnh viện. Một số nạn nhân cho biết, thời điểm quán karaoke bốc cháy dữ dội, nhiều Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Asideway. Editor miemeiLâm Dư Hi kéo tay anh ra không được, chỉ có thể bất đắc dĩ ngồi bên cạnh giường, yên lặng nhìn dáng vẻ ngủ say của đi? Chắc là anh nghĩ đến Trình Tuyền rồi!Cô không thể không thừa nhận, trải nghiệm của hai người rất giống nhau. Tình cảm ba năm, đính hôn hẹn thề suốt đời, lúc phát hiện sự thật đã bị phản bội, chính là thời điểm kết thúc tất cả. Cả hai đều như nhau, một đoạn tình cảm, cắt đứt không hề dính dáng, không hề dây dưa một chút nào. Giống như những đao phủ lão luyện nhất vậy, vung tay hạ đao xuống, không còn liên quan gì là, anh mất đi khả năng ngóc đầu dậy; mà cô, mất đi can đảm để yêu một lần Thuần Nhất là mối tình đầu của cô, giữa bọn họ có quá nhiều lần đầu tiên với nhau. Lần đầu tiên đỏ mặt ở phòng khám, lần đầu tiên nắm tay khi qua đường, lần đầu tiên hôn nhau ở công viên dưới lầu, bữa cơm đầu tiên cô nấu cho anh ta ở nhà, lần đầu tiên anh ta ôm cô cùng rửa chén, lần đầu tiên quấn quít nhau trong phòng ngủ…… Tất cả mọi thứ xung quanh cô đều nhuốm mùi hương của anh ta, giống như đã hòa tan vào trong không khí vậy, mỗi một lần hít thở, mùi hương của anh ta sẽ vương vấn, chua xót, nhói đau trong nghe Chu Tử Chính hát bài I Swear, tiếng hát đó giống như một sợi roi da vậy, quất một roi lại một roi vào trái tim cô. Khoảnh khắc đó, cô hiểu ra, bất kể cô phủ nhận như thế nào, che giấu như thế nào đi nữa, cô cũng không gạt được trái tim của Tử Chính vẫn nắm tay cô thật chặt, cô giằng ra không được, mà hơi rượu từ từ dâng lên làm cho cô cũng có chút buồn ngủ, bất giác cũng nằm lên giường luôn. Cô nghĩ Bệnh của Chu Tử Chính chắc chắn sẽ khỏi rất nhanh thôi. Đợt điều trị của anh vừa kết thúc, thì cô với ba sẽ đi Tô Châu. Rời khỏi cái mùi hương như hình với bóng kia, bắt đầu một cuộc sống mới. Cô mỉm cười, hình như đã nhìn thấy mình với ba đi đến một cái sân vườn mang phong cách cổ xưa, mở một phòng khám mới……Một đôi mắt mở ra, dịu dàng nhìn chăm chú gương mặt ngủ say của cô. Khóe môi của anh cong lên, nhỏ giọng thì thầm “Ngủ ngon nhé, vịt con xấu xí!”Có gì đó nhấp nháy trước mí mắt nhỉ? Lâm Dư Hi xoay người lại, miễn cưỡng mở mắt ra, nhìn thấy một gương mặt mơ hồ, có chút giống với ngày đầu tiên phòng khám khai trương, có một thư sinh phe phẩy cây quạt đi tới, hình như anh ta nói “Tiểu thư, hữu lễ, tại hạ Chu Tử Chính.”Đợi chút, Chu Tử Chính? Cái quái gì thế này? Sao lại là Chu Tử Chính?Cô mở choàng mắt ra, nhìn rõ gương mặt trước mắt. Thoáng chốc lại nhắm mắt lại, nói thầm Nhất định là nằm mơ! Nhất định là nằm mơ!Cô chậm rãi mở mắt ra lần nữa, đối diện với nụ cười chói lóa của Chu Tử Chính.“Chào buổi sáng!”Lâm Dư Hi kinh hãi đến mức nhắm mắt lại một lần nữa.“Em còn muốn ngủ à? Được, vậy tôi đi làm bữa sáng trước.”Lâm Dư Hi cảm nhận được Chu Tử Chính trở người xuống giường, đi ra ngoài phòng, thế mới lo sợ không yên mở mắt ra. Rốt cuộc cái đầu của mình thiếu bao nhiêu IQ mà tối qua lại ngủ ở đây thế này, còn ngủ chung một giường với Chu Tử Chính nữa hoảng hốt đi vào phòng vệ sinh, rửa sao, không sao. Chỉ là nằm cùng một giường thôi mà! Chu Tử Chính sẽ không hiểu lầm gì đâu nhỉ? Cô u ám ôm đầu, phiền muộn thở mặt chải đầu xong, cô nhìn vào gương hít vào thở ra ba lần, luyện tập nói “Tối qua anh uống say, tôi lại không tìm được người giúp việc trong nhà anh, nên đã đỡ anh về phòng dành cho khách. Ai ngờ anh bắt lấy cổ tay của tôi, tôi không giãy ra được, chỉ có thể ngồi bên giường chờ anh ngủ say rồi đi. Có thể là vì tôi cũng uống rượu, nên không biết đã ngủ từ lúc nào luôn.”Tốt! Đơn giản, rõ ràng, anh ấy sẽ hiểu thôi. Đều là họa do rượu mà ra!Lâm Dư Hi ra khỏi phòng dành cho khách, nghe thấy tiếng dầu sôi trong nhà bếp. Cô cắn môi, đi qua Tử Chính nhìn cô “Sắp xong rồi, sandwich phô mai, chân giò hun khói cộng thêm bột yến mạch.”Lâm Dư Hi hắng giọng “Tối qua anh uống say, tôi lại không tìm được người giúp việc trong nhà anh……”Chu Tử Chính cười rạng rỡ “Em muốn giải thích chuyện tại sao lại ngủ với tôi hả?”Lâm Dư Hi trợn to mắt, tức tối “Tôi không có ngủ với anh, tôi chỉ nằm bên cạnh anh thôi.” Chu Tử Chính cong môi cười “Thì là cùng giường chung gối đó! Tôi hiểu ý của em mà!”Anh hiểu? Nhìn anh căn bản chính là nghĩ lệch đi rồi! “Tôi không cố ý đâu! Chính là, anh say rồi, tôi dìu anh vào phòng, sau đó……”“Sau đó em không đành lòng đi nữa.”“Không phải! Là anh bắt lấy tay tôi, tôi không hất ra được……” Lâm Dư Hi sốt ruột, “Không phải như anh nghĩ đâu.”“Tôi nghĩ cái gì?” Chu Tử Chính cười nhìn cô, “Tôi sẽ nghĩ là em lạt mềm buộc chặt, muốn từ chối mà vẫn đón chào?”Lồng ngực Lâm Dư Hi bị nghẹn lại, câm lặng không nói Tử Chính nói “Sao tôi lại nghĩ như vậy chứ? Nhất định là tối qua tôi uống say, em lại không tìm được người giúp việc trong nhà tôi, nên đã dìu tôi về phòng dành cho khách. Ai ngờ tôi nằm mơ sống chết túm lấy em không buông, em không giãy ra được, chỉ có thể ngủ cùng với tôi, đúng không?”Khóe miệng Lâm Dư Hi giật giật, đáp đúng rồi, vẫn không đúng, cũng không ổn “Tóm lại, anh đừng hiểu lầm.”Chu Tử Chính đặt thức ăn sáng lên bàn đảo ở giữa bếp “Giữa chúng ta còn có gì để hiểu lầm nữa chứ. Đều là họa do rượu gây ra thôi. Nào, đến đây ăn sáng đi!”Lâm Dư Hi ngồi vào bàn đảo, lấy túi xách để lại ở trong bếp, lấy di động ra. Quả nhiên tối qua ba gọi đến mấy cuộc điện thoại. Cô lập tức gọi lại “Ba, tối qua có chút việc, nên ngủ lại ở nhà Tiểu Ngải. Ừm, không sao ạ, chút nữa con sẽ về.”Chu Tử Chính mỉm cười nhìn cô “Tiểu Ngải?”Điều duy nhất mà Lâm Dư Hi muốn làm chính là chuồn khỏi chỗ này sớm một chút “9 giờ rưỡi tôi có bệnh nhân.”“Kịp mà! Ăn sáng xong tôi đưa cô về.” Chu Tử Chính để sandwich ở trước mặt cô, “Bình thường em đều ăn bữa sáng kiểu Trung hả?”“Ừ!” Lâm Dư Hi cắn từng miếng sandwich lớn.“Được, lần sau tôi sẽ nấu cháo.”Lần sau, ý gì thế? Đột nhiên Lâm Dư Hi có chút mắc nghẹn, vội uống một hớp nước, cứng rắn nuốt miếng bánh nghẹn ở cổ họng xuống.“Ding” điện thoại hiện lên tin nhắn của Trình Tuyền Đầu Hứa Nặc không bị tụ máu, nhưng vì não bị chấn động, nên sẽ ở lại bệnh viện quan sát hai Dư Hi nhìn Chu Tử Chính “Vừa nhận được tin nhắn của Trình Tuyền nói đầu Hứa Nặc không bị tụ máu, nhưng phải ở lại bệnh viện quan sát.”Nét mặt của Chu Tử Chính chợt lạnh xuống “Muốn cậu ta chết à? Không dễ vậy đâu. Trước kia cậu ta chạy sang Nam Phi bảo vệ động vật hoang dã, bị kẻ săn trộm bắn vào ngực trái, chỉ thiếu 2 milimet nữa thôi là viên đạn trúng tim rồi. Năm đó tôi với cậu ta giả làm cảnh sát truy quét mại dâm ở Mỹ, chính là vì cậu ta muốn cứu một cô gái bị ép đi bán dâm đó. Cậu ta có một trái tim của thượng đế, nên mạng dai lắm.”Lâm Dư Hi bắt đầu hiểu được, tại sao Trình Tuyền nói Hứa Nặc giống biển cả rồi.“Muốn đi thăm anh ta không?”Chu Tử Chính ăn một muỗng yến mạch “Em thân với cậu ta lắm à?”“…… Không có!”“Vậy cần thiết sao?”“Cần! Vì bệnh của anh. Còn nhớ bức ảnh đầu tiên mà anh chụp không, tình yêu tình dục trong mắt anh là một đóa hoa bị giẫm nát, đó là vì anh đã bắt gặp được. Khúc mắc của anh ở đâu, thì phải gỡ ra ở chỗ của Chu Tử Chính dừng lại. Anh đã từng thử mở AV ra xem, nhưng trong đầu lập tức hiện lên cảnh tượng lúc đó. Anh không khống chế được ném điều khiển trong tay đi, đập vỡ màn hình ti vi.“Em đi với tôi, thì tôi đi.” “Được!”Chu Tử Chính liếc cô một cái, trong ánh mắt nổi lên nét cười nhè nhẹ “Chẳng phải 9 giờ rưỡi em có bệnh nhân à?”“Ặc, ba tôi có thể khám được.”Lúc Chu Tử Chính và Lâm Dư Hi đi vào phòng bệnh của Hứa Nặc, Trình Tuyền đang đút cháo cho anh ta. Mặt của Hứa Nặc sưng to lên, màu sắc rực rỡ. Cô ấy dịu dàng vỗ về vẻ nhếch nhác của anh ta. Chu Tử Chính vốn nghĩ rằng mình sẽ ghen tỵ, chỉ là, ngoài dự đoán, không hề hai người đi vào, mắt Hứa Nặc sáng lên “Tao chưa chết, mày thất vọng lắm phải không?”“Mày vẫn chưa xứng được chết dưới nắm đấm của tao.”Hứa Nặc cười nhạt “Vậy xứng cho mày luyện đấm chứ?”Chu Tử Chính lạnh nhạt “Trúng ba đấm đã gục, mày cũng xứng à?”“Làm lại một lần nữa, tao bảo đảm ba đấm không gục.”Chu Tử Chính hừ lạnh một tiếng “Còn chưa khỏe lại đã muốn tìm chết nữa!”“Một tháng sau, tao sẽ đến đạp quán một lần nữa.”Hai người nhìn nhau, ánh mắt nóng rực, nhưng không phải giận cũng không phải hận. Chu Tử Chính nhìn Lâm Dư Hi “Đi thôi!”Lâm Dư Hi khẽ gật đầu với Trình Tuyền và Hứa Nặc, đi ra theo Chu Tử Tuyền cẩn thận xoa nhẹ vết sưng trên mặt Hứa Nặc, trong ánh mắt đầy đau lòng “Ít nhất anh ấy đã đến thăm anh rồi.”Hứa Nặc mỉm cười “Nhắn tin cho Lâm Dư Hi đi, nói cám ơn cô ấy!”Trình Tuyền hiểu ý gật đầu “Em có linh cảm bệnh của Vince sẽ mau khỏi thôi.”Nét cười bên khóe mắt Hứa Nặc càng sâu hơn “Phải đó, ánh mắt cậu ấy nhìn anh, đã khác rồi.”-Lên xe, Lâm Dư Hi hỏi “Gặp anh ta rồi, có cảm giác gì?”Chu Tử Chính im lặng rất lâu “Vết thương của cậu ta nặng hơn tôi nghĩ. Có thể, lúc đó tôi tức điên lên rồi, ra tay nặng quá.”“Anh ta cam tâm tình nguyện nhận cú đấm của anh mà.”“Nhưng đỡ hơn cái lần tôi đập cậu ta vào 5 năm trước nhiều rồi. Lần đó, nếu không phải cậu Trạch sống chết kéo tôi lại, có thể tôi đã đánh chết cậu ta đấy.”“Sẽ đánh với anh ta nữa chứ?”Chu Tử Chính nhìn cô, cong môi lên “Chẳng phải nên hỏi em sao? Khi nào em báo tin cho cậu ta, thì khi đó tôi lại đập cậu ta tiếp.”Lâm Dư Hi lúng túng ho một tiếng “Tôi sẽ không làm vậy nữa đâu. Sau này, do anh tự quyết định.”Chu Tử Chính nhìn đằng trước, ánh nắng rọi vào mặt “Tôi quyết định, nghe theo em!” "Tôi có thai rồi." "Con ai?" "Con anh." "Cô chắc chứ?" Trong một quán cà phê kiểu Italy, một cô gái trẻ khoảng độ hai mươi, gương mặt xinh đẹp, đưa tay xoa xoa chiếc bụng bầu đã lấp ló sau lớp áo, phía đối diện là người đàn ông ăn mặc tây trang chỉnh chu gọn gàng, khuôn mặt anh ta phải nói vô cùng anh tuấn, đôi hàng lông mày vừa đen vừa rậm, sống mũi cao cao thanh tú. Ngũ quan hài hòa như tượng tạc, cùng với làn da rám nắng khỏe khoắn càng tôn thêm vẻ nam tính hệt như soái ca trong truyện ngôn tình. Phải nói là phân nửa ánh mắt của số phụ nữ ở đó đều đang dính chặt về phía anh ta. Người đàn ông ngồi vắt chéo chân trên ghế, vẻ mặt vẫn điềm nhiên như không, cầm lấy tách cà phê trên bàn nhấp lấy một ngụm lớn, ánh mắt lạnh lùng, trái tim sắt đá, anh lạnh nhạt lặp lại câu hỏi một lần nữa. "Cô có biết mình đang nói gì không vậy cô gái?" "Tôi chắc chắn, tôi còn có cả giấy siêu âm nữa đây này. Anh mau chịu trách nhiệm đi chứ." Người phụ nữ lấy từ trong túi xách ra một tờ giấy siêu âm đập lên bàn, thai nhi đã được tám tuần tuổi, đang phát triển rất khỏe mạnh, người đàn ông lạnh nhạt vẫn không thèm liếc mắt nhìn lấy một lần, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt, yết hầu theo nhịp thở lên xuống trông vô cùng quyến rũ mê người. "Làm sao cô chắc chắn được đó là con tôi." "Không con anh thì con ai?" Người phụ nữ vẫn khẳng định chắc nịch, trước khi tới đây, cô cũng đoán được người đàn ông này tuyệt đối sẽ không thừa nhận đứa bé trong bụng cô. Phải rồi, cô còn biết hy vọng gì nữa. "Cô có biết hậu quả của việc lừa gạt tôi là gì không?" Nghe thấy lời đe dọa từ miệng Nam Cung Liệt, người phụ nữ bất giác có chút sợ sệt, mồ hôi rịn đầy trán, cô ta nhìn Nam Cung Liệt như ma quỷ, cô cũng có nghe qua về người đàn ông này rồi, nhưng cô ta đã không còn đường lui nữa rồi, đã đâm lao thì phải theo lao, hai bàn tay đan chặt vào nhau, lắp bắp nói. "Em... em... " "Ăn bậy thì được chứ đừng nên nói bậy. Nếu đã không biết là của ai thì hay là cô phá nó đi." Chát. Một cú tát như trời giáng vả thẳng vào mặt anh. Lực đánh không nhanh không chậm chỉ là anh chưa kịp phản ứng thì đã in hằn bạt tai của người ta rồi. Ủa gì vậy? Ai đây? Tự nhiên đang yên đang lành lao đến tát anh như thật vậy. Ai cũng ngơ ngác, mọi ánh nhìn trong tiệm cà phê lúc này đổ dồn vào ba người, một nam hai nữ. Quả nhiên là người có tiền không thiếu chuyện kích thích. "Đồ tra nam!" "Anh có còn là con người nữa không đấy? Sao có thể mở miệng ra mà nói những lời độc ác như vậy đối với một người phụ nữ đang mang thai kia chứ?" Bình thường Tần Nhiễm ghét nhất là loại đàn ông ỷ mình có vẻ ngoài bảnh bao một tí liền trơ trẽn đi trêu hoa ghẹo nguyệt, ăn ốc không chịu đổ vỏ, đẹp trai thì có gì mà ghê gớm chứ? Lúc nhìn con gái người ta có cần thiết phải đẹp trai như vậy không? Thu hút ong bướm, làm tan nát cõi lòng biết bao nhiêu trái tim thiếu nữ, như vậy thật là đáng ghét quá đi mà. Tần Nhiễm tiện tay lại tặng anh thêm một cú tạt nước vào thẳng khuôn mặt đẹp trai của anh. Đây là người phụ nữ thứ ba mươi trong tháng này tới đòi anh chịu trách nhiệm rồi đấy. Trách sao được, anh là Nam Cung Liệt, cháu trai út nhà họ Nam Cung, người thừa kế duy nhất của tập đoàn lớn nhất nhì ở thành phố Bắc Thành này. Người ở đây ai lại không biết anh, cậu út nhà họ Nam Cung nổi tiếng hào hoa, khiến cả nam lẫn nữ đều say mê trong lòng, bây giờ chắc hẳn là hậu quả tìm đến cửa. Nhưng mà đây là lần đầu tiên ăn tát của một người phụ nữ lạ mặt như thế này đấy. Đúng là đau thật! "Thiếu gia cậu có sao không?" Thuộc hạ thấy anh bị đánh cũng vội chạy tới mà căn ngăn nhưng cô gái kia căn bản không có nói lý lẽ đã dẫn người phụ nữ có bầu kia chạy trối. Nhìn như thế mà chạy cũng nhanh phết đấy. Để anh tóm được thì có mà tiêu đời. Nhịn. Mày nhất định phải nhịn đi Nam Cung Liệt. Mày mà chấp nhất với phụ nữ là hèn hạ. Anh xoa xoa gương mặt bị đánh đau, khẽ khàng mà nhếch mép cười gượng. "Không sao, cũng không phải là lần đầu bị ăn tát. Chỉ là cô gái kia tuổi trẻ thật chưa trải sự đời, thật khiến cho người ta có cảm giác hứng thú." "Thiếu gia, cậu vừa phá vỡ kỷ lục ăn ba mươi mốt cái tát trong tháng này rồi đó ạ." "Bộ tự hào lắm hay gì mà cứ đem khoe mãi thế. Còn không biết đường đem quần áo mới tới cho tôi thay à?" Khóe môi anh giật giật, quần áo ướt sũng, đây là lần đầu tiên có người dám tạt nước thẳng vào mặt anh đấy, thù này anh nhất định phải ghim. Cô gái, chúc mừng em đã thành công chọc giận tôi rồi đấy! "Gần đây không thiếu phụ nữ đến tìm Ngài lừa tiền. Thiếu gia cũng không cần nhất thiết phải để tâm đâu ạ, để tôi chuẩn bị một bộ đồ mới cho cậu thay." Tần Nhiễm kéo tay người phụ nữ chạy một quãng xa, thấy không có người đuổi theo thì mới chịu dừng lại. Đúng là mệt chết cô rồi! "Này cô, người đàn ông đó không phải hạng tốt đẹp gì. May mà chúng ta chạy nhanh đấy không thì cô và đứa bé sẽ gặp nguy hiểm mất. Ở đây tôi có một ít tiền cô cầm lấy mà lo cho tương lai sau này." "Đồ điên! Ai cần mấy đồng tiền lẻ của cô? Bớt lo chuyện bao đồng đi nha." Cô rõ ràng là đang giúp người phụ nữ này đòi lại chút tôn nghiêm thôi mà, nhưng mọi chuyện lại hoàn toàn không như cô dự liệu. Người phụ nữ kia chỉ là đang ăn vạ, cố ý muốn leo lên làm thiếu phu nhân họ nhà Nam Cung, hoặc chí ít cũng moi được một chút tiền để nửa đời sau không phải lo nghĩ, hoàn toàn không phải kẻ tốt đẹp gì cả. Thấy cô làm hỏng chuyện tốt của ả nên giở bộ mặt thật quay sang chửi bới cho hả giận rồi cũng bỏ đi. Thật không hiểu lý lẽ mà. Tần Nhiễm vén ống tay áo lên nhìn đồng hồ trên tay, cô sắp trễ giờ vào làm rồi. Vội vàng cởi chiếc giày cao gót ở chân, vẫy tay bắt lấy một chiếc taxi trên đường mà leo lên chạy thục mạng. ... Mười hai giờ trưa, một chiếc xe Bentley màu bạc dừng lại trước cửa một bệnh viện nhỏ, nhìn có vẻ khá cũ kĩ. Chiếc xe xa hoa đậu ngay đó nổi bần bật, tổng quan nhìn vào trông lại không xứng tầm một chút nào. "Thiếu gia, theo địa chỉ thì hình như là chỗ này, nhưng mà hình như có vẻ…" "Không sao, nếu đã là bố tôi sắp xếp thì chắc là chỗ này rồi. Chúng ta mau vào thôi." Người đàn ông bước ra mở cửa xe cho người đàn ông mặc tây trang dáng người cao lớn phía sau, tay đút vào túi quần bước xuống, ung dung mà bước vào trong thang máy. "Tại sao phải đến bệnh viện chứ?" "Lão gia sợ cậu có suy nghĩ lệch lạc nên bảo tôi đưa cậu đến đây khám thử." Trợ lý nhìn sắc mặt anh e dè nói. "Thế thì phải đưa đến khoa thần kinh chứ? Đây là khoa phụ nam mà." "Lão gia nói não của cậu có thể không cần chữa gấp nhưng mà sợ phần dưới của cậu đã lâu không xài để lâu sợ bị đóng mạng nhện, không tốt cho việc sinh con sau này nên kêu chúng tôi đưa cậu đến khoa nam khám "chỗ đó" xem còn xài được không chứ lão gia, phu nhân, ông nội nhà cậu nôn cậu lấy vợ dữ lắm rồi." After overcoming plenty of difficult, valiant and beautiful Yoon Soo Seon succeeded in passing Police Civil Service Examination and became a criminal policewoman in Gangnam Police Department. She, Eun Dae Gu who has a feud, Park Tae Ro who is an aristocratic childe and Ji Kook who’s pawky and unambitious are assigned to the strong team led by the team leader, Seo Pun Suk. The brave Leader Xu is an excellent criminal policeman who’s made great achievements, but the four rookies do confuse him. The four always make trouble and sometimes destroy the action of other departments. Nevertheless, Leader Xu has determined to teach them in three months. With the arduous training and continuous cases, what Dae Gu and Soo Seon are digging themselves is about to be clear. Cô hỏi anh là ai. Mới ba ngày không gặp cô đã quên anh rồi sao. Chết tiệt! Ba ngày này anh nhớ cô biết chừng nào. Từ khi biết được cô đang ở khách sạn này, anh đã muốn lao đầu chạy đến để gặp cô. Anh muốn ôm cô, hôn cô, muốn cô phải nằm dưới thân thể anh. Thế nhưng , bây giờ cô lại không biết anh là ai. Thật tức chết mà, chưa từng có ai dám đối với anh như vậy. Người đàn ông trước mặt sao lại nhìn cô chằm chằm như vậy. Trong ánh mắt anh ta tràn đầy tức giận, ngọn lửa trong mắt anh như muốn đốt cháy cô vậy. Thật đáng sợ! TẠi sao anh ta lại nhìn cô như vậy? Nhưng mà nhìn anh ta có chút quen quen nha, chẳng lẽ đã gặp nhau ở đâu rồi? …………………..A…………..cái người hôm nọ……….ở trung tâm……..-Sao anh lạỉ ở đây? Saolại cho người bắt tôi? Anh muốn làm cái gì? Mau thả tôi ra?…………………Cô tuôn một trào câu hỏi, khiến cho hắn có hơi buồn cười, nhưng nhìn cô như vậy lai có chút dễ thương -Ha ha, đã nhớ ra anh rồi sao! Xem ra trong mắt em , anh chẳng có tí cân lượng nào?Hắn cười to, đám vệ sĩ bên ngoài nghe được đều hoảng hốt…..Tổng tài cười lần đầu tiên họ nghe được tổng tài của họ cười, người kia nói không sai, có lẽ đây sẽ là tổng tài phu nhân tương lai . Anh ra lệnh cho đám vệ sĩ lui xuống , để cho họ được riêng tư một cái đầu anh , mau thả tôi ra? Nếu không………………….-Hương ngập ngừng một chút-Nếu không thì sao? – Anh hôn nhẹ vào cổ cô, ánh mắt anh giờ đây tràn đầy ngọn lửa bùng cháy….-Nếu không …………….tôi………..tôi ….báo cảnh sát! Đúng vậy tôi sẽ báo cảnh sát . Mau tránh run rẩy, nụ hôn của anh ta khiến cho cô không thể chống lại nổi. Cô cựa quậy muốn thoát khỏi cánh tay của anh ta . Thế nhưng với thân hình vạm vỡ, cao 1m90 của anh cô có thể địch lại sao? Cô cao có 1m70 ! hjx hjx. Thật đáng chết. Cô cựa quậy như vậy lại khiến cho thân dưới của anh dựng lên. Hơi thở anh dồn dập, hà vào cái cô trắng nõn của cô …Hai tay anh càng siết chặt lấy cô khiến cho cô không thể cựa quậy. Anh mạnh mẽ nhấc cô lên đi về phía dường. Sau đó đặt cô thấy cái đó của hắn đang**** Cô giật mình , nghĩ đến những tình tiết trong mất cuốn tiểu thuyết kia, cô không dám cựa quậy nữa, cô không muốn khơi dậy dục vọng của hắn nha. Khi anh hà hơi vào cổ cô, cô cảm thấy thật nhột, hơi thở của cô dồn dập, lòng ngực cũng đập liên hồi. Đến khi cô tỉnh táo lại thì cũng là lúc thấy mình đang nằm trên giường, còn anh ……………..anh ta……………….đang……………….cởi áo…………..Bộ ngực tráng kiệt của anh ta hiện ra, cô nuốt nước miếng, thật là ………đây là muốn quyến rũ cô sao. Đang suy nghĩ thì một hình ảnh xâm chiếm khiến cho cô bừng tỉnh, chết rồi, nếu cứ như vậy mình sẽ không thoát khỏi anh ta . Nếu như vậy, mẫu hậu biết được sẽ giết mình chết nha. Cô đây sợ nhất chính là người mẹ của mình. Mỗi lần có chuyện gì là y như rằng cô phải ngồi nghe đạo lí của bà suốt cả ngày………..Thật nhức đầu. Cô ngẩng đầu lên, nói to-Anh định làm gì? Mau tránh ra! Nếu không tránh ra thì…………………-Ưm…………..ưm………………KHông để cho cô nói hết câu, anh như một tên ác bá nuốt trọn lấy đôi môi nhỏ nhắn đang kêu gọi hắn. Hắn hôn cô, hai tay đang ở trên người cô làm làm gì mau tránh ra…..- A! Em dám đạp anh sao?Đang trong cơn mê muội bỗng nhiên anh bị đạp một phát, anh trầm giọng lạnh lùng nói, nhìn cô chằm chằm. Thế nhưng , qua kinh nghiệm đọc tiểu thuyết của cô, cô dũng cảm trừng mắt lại , nhìn hắn nói to-Vô liêm sỉ. Anh có biết anh đang làm gì? Bắt cóc tôi còn chưa nói, bây giờ lại muốn…………muốn……Nói đến đây cô bỗng nhiên đỏ mặt. Haiz sao bỗng nhiên cô quên hết mấy câu trong truyện rồi ta. Thôi kệ nói đại vậy, chết thì chết………- Muốn làm sao? HỬ? – Anh dâm đãng nhìn cô, trong mắt đầy ý cười. Anh lại lên tiếng nói-Em quên rồi sao? Anh đã nói em sẽ là vợ anh, là người con gái của anh………Em đừng hòng thoát khỏi anh, đặc biệt là tối hôm Vợ gì chứ, tôi chỉ mới gặp anh một lần. Đang xem Vợ yêu em chạy không thoát khỏi tôi đâu Xem thêm 3+ Cách Bật Wifi Trên Laptop Win 8, Win 8, Cách Bật Wifi Trên Laptop Win 8 Xem thêm Anh liền múôn cưới tôi. Thần kinh anh quả thật có vấn đề. Rãnh rỗi nên đi khám đi , nếu không không biết có bao nhiêu người như tôi lại bị anh bắt cóc như vậy. Nói xong cô định chạy ra phía cửa , thế nhưng lại bị người đằng sau kéo lại. Anh đè cô xuống giường , anh hôn cô hai tay sờ xoạng cô…. Cô dẫy dụa…..Thế nhưng lại càng khơi dậy dục vọng của anh hơn. Cô thở hộc hộc, hơi thở đứt quảng , liền giơ tay định tát anh một cái. Thế nhưng cô không đủ sức. Thật đáng chết!Đang nguyền rủa thầm thì cô bỗng nhiên nghe được thanh âm của anh vang lên nhè nhẹ-Anh yêu em! Anh rất yêu em!Yêu? Anh là người đầu tiên nói yêu cô. Nhưng mà tại sao lời yêu của anh lại nhẹ nhàng , nghe chân thật đến thế…………Trong lòng cô lúc đó có chút rung động. Cô đơ người nằm suy nghĩ một chút mà không để ý đến ánh mắt giảo hoạt của người nào đó. Anh thừa lúc cô không để ý liền-Xoẹt!Bộ váy của cô bây giờ chia thành hai nửa. Anh ngắm nhín thân thể trắng nõn, bộ đồ lót đen , đặc biệt là bầu sữa của cô…………….Đây là………….đây là múôn dụ dỗ anh hốt hoảng giật mình, nhìn lên thì thấy người kia , ánh mắt của anh ta thật đáng sợ, dường như anh ta muốn nuốt trọn cô vào vậy. Cô còn chưa kịp đầy anh ra thì Anh đã cúi đầu xuống hôn nhẹ vào bầu ngực cô, sau đó từ từ gỡ áo ngực cô ra, anh liếm nhẹ khiến cho cô run rẩy. Anh nhẹ nhẹ liếm …………..Thấy cô có vẻ bị kích thích , anh cười nhẹ. Anh đưa một tay xuống phía dưới, vuốt nhẹ…………Bỗng nhiên cô giật mình, theo bản năng tránh ra-KHông được…………….ưm……………..chỗ đó………….Nhìn cô có chút khẩn trương, anh liền hiểu. Ha ha. Tối nay em thoát không khỏi-Sao lại không? HỬ? Em rất thích mà, phải không? Chỗ này ……..có thoải mái không…..?Vừa nói anh vừa xoa nhẹ khiến cho cô không thể nào chịu nổi . Cô rên nhẹ. Chết tiệt, bây giờ thì cô mặc kệ, bị **** cũng mặc kệ. Anh đã đụng vào chỗ kích thích nhất của cô, quả thật cô chống không lại anh ta. Thôi thì cứ hoan ái một trận cho đã rồi bỏ trốn vậy. Anh ta cũng đẹp trai, thân thể lại cường tráng như vậy, người thiệt cũng không phải là cô. Nghĩ vậy, cô mạnh dạn kéo đầu anh xuống, đặt môi anh vào môi cô….Hai tay của cô vuốt nhẹ bầu ngực cường tráng của anh…………Hai chân lại nhè nhẹ trượt trên đôi chân to khoẻ của anh……..Nhìn thấy cô như vậy, anh quả thật không thể tin nổi. Bây giờ , cô hoàn toàn kích thích ngọn lửa dục vọng của anh. Anh dang tay ôm gọn cô vào lòng, anh mút ,liếm tất cả thân thể cô…………-Em! Đúng là một tiểu yêu tinh………..Tối đó, hai người bọn họ cùng hoan ái đến mấy lần. Cô dường như kiệt sức. Lúc đầu , anh còn nghĩ có thể cô muốn dụ anh , sau đó thừa lúc anh đang ngủ mà trốn đi. Nhưng mà 6,7 lần liên tục như vậy……….ha ha……………xem ra………anh có đuổi …….cô cũng không đi nổi. Anh ôm cô vao lòng sau đó chìm vào giấc ngủ. Đêm nay có lẽ là đêm anh vui nhất. VÀ anh cũng không biết được một chuyện………đó chính là….cô từng là một tuyển thủ trong đội chạy của trường, hai chân của cô do luyện tập nên chỉ hơi đau một chút…..chuyện chạy trốn đó đối với cô cũng không khó mấy.

em chay khong thoat khoi tay anh dau