Yêu anh lần nữa nhé - đang tiến hành - Kiều Nhi (Béo), Ân Thiên. Giới thiệu truyện ngôn tình hấp dẫn này: Ân An Hạ, cô năm nay đã tròn 18 tuổi, là sinh viên đại học kinh tế trường Đế Đô. Cha đã mất từ lâu, mẹ thì đang lâm bệnh nặng nằm ở bệnh viện, ngoài ra cô
Hãy yêu anh em nhé. Để mỗi khi em giận dỗi, sẽ có một người làm đủ mọi trò trẻ con em thích, khiến em mỉm cười. Hãy yêu anh em nhé. Để trái tim không còn phải có những lần thắt lại. Để tình
Nếu bạn yêu thích truyện này có th Chương 4: Giúp anh trai thêm một lần nữa nhé ( Nửa nạc nửa mỡ ) Giới Thiệu. Đọc truyện hay ngôn tình sắc, ngôn tình sủng, ngôn tình tổng tài, ngôn tình cổ đại, ngôn tình xuyên nhanh, giới giải trí - showbiz. Web truyen luôn cập nhật
Nắm bàn tay người ơi hạnh phúc nhé Nắm bàn tay Oh-eh-oh Vì em còn bao điều muốn nói Oh-eh-oh Vì trái tim em nhớ Oh-eh-oh Người ơi đừng cho lòng đau nữa Oh-eh-oh Hãy xoá đi bao nỗi buồn Bao lần yêu và bao lần xin lỗi Đôi ta cần nhau mà sao nỡ nói câu chia lìa Em cần quên và anh
Truyện Tinh Nhi, Hãy Để Anh Yêu Em Lần Nữa của tác giả Nguyễn Nhiễm kể về Dương Tinh Nhi ngước mắt lên nhìn mặt người đàn ông lớn, lịch lãm và tôn quý của nhà Lục Minh. Cô cảm thấy trái tim mình như sắp nhảy ra ngoài. Dáng người cô căn bản chỉ đứng chưa tới vai anh nên mỗi lần đứng trước mặt anh, cô như bị thiếu ôxi, hít thở không thông.
Cưới anh thêm lần nữa nhé. Đánh giá: 10 / 10 từ 2 lượt. Tác giả: Hạ Vũ. Thể loại: Tình Yêu, Buồn, Tâm lý - Tình cảm. Nguồn: Facebook Hạ Vũ.
Nghe nhạc mới Bên Nhau Lần Nữa Nhé Anh, Tải nhạc hay Bên Nhau Lần Nữa Nhé Anh Lỡ Yêu Anh Mất Rồi. Maya. 882 941367. Dance (Single) Kevin Courtois, Conor Matthews. 529 117068. Kiss Tell. Selena Gomez. 409 321638. Mr.Siro Và Những Bản Piano Cover Hay. Mr.Siro. 204 211074. Road Songs For Lovers. 283 642729.
Anh cũng nhớ C em rồi nhớ những lần tay nắm F chặt tay Nhớ những nụ hôn Dm cuối ngày nhớ những lần em G nói "yêu anh" Mình yêu thêm lần C nữa được không vì chuyện mình còn F đang dở dang Mình yêu thêm lần Dm nữa nhé em làm sao yên lòng G khi anh chẳng ở bên Rời xa nhau là C những khổ đau vậy thì ta phải F giữ được nhau
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Asideway. Sáng hôm sauTừng tia nắng nhẹ nhàng xuyên qua lớp rèm cửa chiếu vào căn phòng to lớn. Trên giường là một cô gái với nét đẹp dịu dàng đang say giấc, hàng lông mi dày, mũi thon nhỏ xinh cùng môi anh đào hồng nhuận. Bên cạnh cô là một người đàn ông mạnh mẽ, có thân hình to lớn đang ngồi tựa lưng vào đầu giường nhưng bàn tay thì vẫn dịu dàng làm gối cho cô. Làn da màu đồng rắn chắc, cơ bụng săn chắc, múi rõ rệt. Khuôn mặt góc cạnh, tuấn tú cương nghị, môi mỏng bạc lạnh lùng, chiếc mũi cao và đôi mắt màu hổ phách lạnh lẽo nhưng anh lên nét dịu dàng khi nhìn người con gái đang say giấc phía giường. Người con gái này tuy dịu dàng nhưng thâm tâm lại rất mạnh mẽ, không khuất phục. 7 năm trước cô đứng trước mặt anh bán thân cho anh thì 7 năm sau cô vẫn phải là người của anh. Nhưng không phải tình nhân, hay là ai cả mà là vợ đầu từ 7 năm trước cô đã là vợ trong nhận thức của anh anh đã gây thật nhiều đau khổ cho cuộc sống của cô. Làm cô trở thành một người như thế này. Chẳng nhớ gì cả, nhu nhược, yếu đuối, chứ không phải mạnh mẽ như ngày giờ anh sẽ từ từ bù đắp lại tất cả, sẽ dịu dàng, sẽ yêu chiều, thương yêu để cô biết anh Yêu cô, yêu cô nhiều đến mức nào. Anh sẽ là một người chồng, người cha thấy suy nghĩ của mình,anh vươn tay lấy điện thoại gọi cho Nam Cung Thần— Alo _ từ đầu dây bên kia vang lên giọng nói— Hôm nay tôi không đến công ty,cậu lo liệu _ giọng nói lạnh lùng bên đây truyền đến..— a....cậu...— Tút...tút..tút _Đằng Minh cúp kia Nam Cung Thần nhìn điện thoại mà cay đắng, hôm nay lại không về sớm được rồi....Gọi điện xong, liếc mắt nhìn người con gái còn nằm ngủ kia, chăn đã bị đá ra xa, làm lộ ra một thân hình trắng trẻo, hoàn mĩ, trên làn da trắng ấy còn lưu lại nhiều dấu ấn của anh. Máu trong người Đằng Minh lại sôi lên..anh kìm nén, suy nghĩ " hôm qua đủ rồi,cô ấy mệt,hôm qua đủ rồi cô ấy mệt hôm qua đủ rồi,cô ấy mệt,hôm qua đủ rồi cô ấy mệt........"Tụng kinh xong Đằng Minh dịu dàng cuối xuống, hôn nhẹ lên mi mắt côĐôi mi người con gái phía dưới run rẩy như cánh bướm nhẹ nhàng mở mắt. Nhìn nam nhân trên thân mình mỉm cười, nũng nịu— ưm...ông xã chào buổi sáng a...Hai tiếng "ông Xã" nũng nịu của An Hạ làm phòng tuyến trong lòng Đằng Minh bị phá vỡ. Anh nhanh chónqqg cuối xuống hôn lên môi cô, cắn cắn,mút mút, liếm,..Lưỡi anh nhanh nhẹn tách lấy hàm răng trắng đẹp của cô ra, luồn lưỡi anh vào, liếm hút mọi ngóc ngách trong khoan miệng cô. Mọi câu từ định nói của An Hạ liền hóa thành tiếng rên kiều diễm— ưm...Tiếng rên của cô làm toàn thân Đằng Minh nóng ran, nhưng anh biết hôm qua mình mạnh bạo, nên phải kiềm chế. Suy nghĩ trong đầu Đằng Minh"hôm qua đủ rồi,cô ấy mệt,hôm qua đủ rồi cô ấy mệt hôm qua đủ rồi,cô ấy mệt,hôm qua đủ rồi cô ấy mệt........"Thế là lần tụng kinh kiềm chế thứ 2 đã diễn Minh bình tĩnh hơn, giọng anh khàn Khàn— Vợ Yêu, Bảo Bối, chào buổi sáng, bảo bối dậy ăn sáng rồi đưa con đi công viên nhá.— Dạ, ông xãĐằng Minh híp mắt, môi mỏng bạc cong lên hoàn mĩ,giọng anh gấp gáp— Gọi anh Ông Xã đi,lần nữa, anh thích em gọi anh như vậy..An Hạ nằm ườn trên giường, tay ôm lấy cổ Đằng Minh, mặc kệ bản thân mình đang lõa thể, dịu giọng gọi— Ông Xã, ông xã, ông xã à..ông xã, em yêu ông xã...Nói xong còn phối hợp hôn mạnh lên môi Đằng Minh vài Minh thỏa mãn buông An Hạ ra,anh rời giường bước chân đi vào phòng tắm, giải quyết tâm sáng của 4 người một lần nữa được diễn ra sao thời gian An Hạ nằm Minh ngồi đó, kế bên là Lạc Lạc và Nguyệt Di rồi đến AN HạAnh ngồi đó chăm chú gỡ xương cá cho Con yêu của mình.— Bảo bối, hai đứa muốn đi công viên không?Nguyệt Di miệng còn ngậm thức ăn, chu chu môi nói— Có, baĐằng Minh mỉm cười nhìn công chúa nhỏ nhà sang Lạc LạcChỉ nghe nhóc phun ra một câu— Công viên?Trẻ mỉm cười xoa đầu nó thì nó tránh ra và nói— hư tóc, ba lo đối xử tốt với mẹ điAnh cười lớn, nụ cười mà anh thỏa mãn chưa bao giờ nhìn Lạc Lạc— Ba biết, mà Ba nghĩ con nên đổi tên đi— Tại sao?— Tên con giống nữ..Nghe xong câu đó mặt nhỏ phì ra, nói— Tùy ba—Được, vậy từ bây giờ ba đặt tên cho con Đằng Lạc ThầnẤy thế mà thằng nhóc lại cực kì phẫn nộ..— Tên xấu quá..— Không xấu vì Lạc Thần là nơi gặp gỡ của Ba và mẹ
Đằng Minh ngồi bên giường bên, có ai biết bây giờ anh hối hận đến nhường nào. Nhìn gương mặt ngây thơ, dịu dàng, có nét trẻ con ngày nào giờ khô khốc, trắng bệch..anh ngây dại, anh ân hận. Bầu trời ngoài kia đã bắt đầu đen tối, mây đen kéo tới, như muốn báo hiệu rằng giông bão sắp tới..liệu đó là giông bão hay là..Biến cố của giờ nhìn vào Đằng Minh chẳng có ai nghĩ rằng anh chính là Đằng Minh - ông chủ lạnh lùng của Đằng Gia..một người trẻ tuổi lạnh lùng trên thương trường, không có gì là gục gã được anh...nhưng với hiện thực bây giờ..một người đàn ông hốc hác, khuôn mặt gầy gò, râu ria xồm xồm..mắt sâu hốc..đỏ ngầu,..bộ dáng liêu xiêu tưởng chừng anh có thể ngã bất cứ lúc nào. Đó là hiện thực, đó là Đằng Minh. Anh ngồi suốt bên giường bệnh, anh gục bên tai cô, anh nắm chặt tay cô, anh Khóc...- An Hạ, anh xin em, xin em tỉnh dậy, anh sai rồi,anh xin lỗi em mà..Hạ Hạ, chỉ cần em mở mắt cho dù em muốn anh chết cũng được mà..anh chỉ muốn..Bây giờ em tỉnh, em chịu ở lại bên anh,anh xin em...Hạ...HạMột giọt nước mắt nóng hổi rơi từ hốc mắt của người Đàn ông..lăn dài trên gò má..rơi xuống mu bàn tay của cô gái..Ngón tay cô ấy khẽ động đậy..Đằng Minh thấy điều đó..Anh nhanh chóng bấm nút ở đầu giường bệnh gọi bác sĩ. Vị bác sĩ già nhanh chóng bước vào phòng bệnh..Vị bác sĩ thăm khám cho cô, cất giọng- khoảng 2 giờ nữa sẽ tỉnh, anh mua gì dễ tiêu hóa cho cô ấy, truyền dịch lâu dồi sẽ không B..ác..sĩ..cô ấy thực sự tỉnh sao?..đúng không?..mua cháo..à phải mua cháo..cảm ơn bác sĩ..mua Minh chạy vụt ra khỏi phòng bệnh, ba giây sau đó liền quay lại, anh nhìn vị bác sĩ già chưa kịp đi một cách ngượng ngùng..anh e hèm rồi nhỏ nhẹ- e..hèm..tại tôi..tôi..kích động qua đi mà quên lấy chạy vọt vào phòng lấy ví, lại chạy ra mua như không muốn bỏ lỡ phút giây nào, nhanh chóng mua cháo ở nhà hàng gần đó. Anh không muốn mua ở căn tin vì sợ nó không đủ dinh dưỡng cho cô. Anh quay về phòng bệnh.. Ngồi nhìn cô chờ cô..5 phút..rồi 30 phút...rồi 1tiếng..rồi 1tiếng 30 mắt người con gái trên giường bệnh khẽ động...Trong tìm thức, An Hạ đang đi giữa một rừng hoa tím..có bà ngoại cô đang đứng..Bà mỉm cười hiền vẫy tay cùng cô..cô muốn bước đến bên bà, cùng bà trò chuyện, bà sẽ kể chuyện cho cô, cô rất nhớ bà...nhưng...a...ai gọi cô thế nhỉ? Ai vậy? Sao lại gọi cô? Sao lại lo lắng? Sao lại khóc...sao cô lại không thấy mặt anh ấy...ai vậy...ai đó.... - Aaaaaaaaaaaa!!!!!!!Cô ngồi bật dậy, ánh mắt vô hồn...không tiêu cự..Đằng Minh chăm chú nhìn biểu hiện của cô, anh nắm lấy tay cô, hỏi dồn- Hạ Hạ, em tỉnh rồi. Anh xin lỗi..à em đói không? Em ăn cháo nha? Hay em muốn uống nước? Anh lấy cho em nha?Anh rót cho cô một cốc nước..có chìa tay ra nhưng anh không đưa cho cô, mà ngồi lên phía giường, ân cần đút cho cô. An Hạ miễn cưỡng uống..Dòng nước ấm từ từ trôi qua cổ hổng, âm thanh khô khốc, khàn khàn cất lên- Anh Là Ai?Đằng Minh hoảng....sao cô lại hỏi vậy? Cô không nhớ anh?tại sao.? Nếu cô hoảng loạn, ghê sợ, hay mắng anh, đánh anh có lẽ anh sẽ dễ chịu hơn đôi bây giờ cô không nhớ anh..quên anh rồi...Anh ấn chuông gọi bác sĩ, vị bác gì già bước vào..nhìn cô, hỏi một vài câu- Cháu ổn chứ?- Dạ Vâng!- Cháu nhớ Mình và gia đình là ai không?- dạ cháu tên Ân An Hạ, Có 2 con là Ân Lạc Lạc,Ân Nguyệt Di, em trai cháu Ân Tiểu Thiên......- vậy còn hắn? _ ông bác sĩ chỉ vào Đằng Minh- Cháu không biết anh ấy..cháu không biết tại sao mình ở đây nữaVị bác sĩ gật đầu nói với Đằng Minh- Cô ấy do bị hoảng loạn, cùng hôn mê sâu nên mất trí nhớ Chọn lọc. Mất trí nhớ này cô ấy chỉ quên đi những người mà cô ấy không muốn nhớ đến bác sĩ nhìn lại gương mặt anh một lần rồi bước ra ngoài.. Anh thất vọng, anh buồn,..và Cô không nhớ anh, cô ghét anh, cô không muốn nhớ đến..nhưng anh sẽ có gắng để yêu Hạ chăm chú nhìn Đằng Minh bước đến nhìn cô, chân thành nói..- An Hạ!em thực sự không nhớ anh à?An Hạ mờ mịt nhìn Đằng Minh- Không. Anh là ai- Hạ Hạ..sao em lại quên anh chứ..Anh yêu em, em cũng yêu anh, em còn nói sẽ đám cưới với anh..nhưng em lại bị tai nạn..Đằng Minh nói vô cùng thật- em biết không, anh yêu em lắm về với anh được không? Anh sẽ chăm sóc em và con thật tốt..nêu muốn mình đi đăng kí kết hôn ngay bây giờ, đợi em khỏi bệnh mình đám cưới được không?Anh ôm coi, nói những lời chân thành, cô nghĩ dù mình không nhớ nhưng trước đây mình yêu anh..nên cô ôm anh, nhẹ nhàng nhìn anh- Xin Lỗi..vì đã không nhớ ra anh, em đồng ýĐằng Minh không ngờ cô sẽ ôm mình,càng không ngờ cô xin lỗi và đồng ý..Anh nhất thời chua xót..Anh ôm cô, nhẹ nhàng,..Anh hôn cô nhẹ nhàng, mơn trớn dịu dàng,.... Cái hôn chứa đầy sự ôn nhu chứ không phải là ghen hay đố kỵ..Anh cho cô xuất viện, dẫn cô đến cục dân chính..nhìn tờ giấy chứng nhận kết hôn của hai người anh cười thầm..- Cô gái của anh...sập bẫy rồi..Anh mỉm cười hiền, ôm eo cô, nhất bổng cô lên- Về nhà nào vợ Yêu...
Sáng hôm sauTừng tia nắng nhẹ nhàng xuyên qua lớp rèm cửa chiếu vào căn phòng to lớn. Trên giường là một cô gái với nét đẹp dịu dàng đang say giấc, hàng lông mi dày, mũi thon nhỏ xinh cùng môi anh đào hồng nhuận. Bên cạnh cô là một người đàn ông mạnh mẽ, có thân hình to lớn đang ngồi tựa lưng vào đầu giường nhưng bàn tay thì vẫn dịu dàng làm gối cho cô. Làn da màu đồng rắn chắc, cơ bụng săn chắc, múi rõ rệt. Khuôn mặt góc cạnh, tuấn tú cương nghị, môi mỏng bạc lạnh lùng, chiếc mũi cao và đôi mắt màu hổ phách lạnh lẽo nhưng anh lên nét dịu dàng khi nhìn người con gái đang say giấc phía giường. Người con gái này tuy dịu dàng nhưng thâm tâm lại rất mạnh mẽ, không khuất phục. 7 năm trước cô đứng trước mặt anh bán thân cho anh thì 7 năm sau cô vẫn phải là người của anh. Nhưng không phải tình nhân, hay là ai cả mà là vợ đầu từ 7 năm trước cô đã là vợ trong nhận thức của anh anh đã gây thật nhiều đau khổ cho cuộc sống của cô. Làm cô trở thành một người như thế này. Chẳng nhớ gì cả, nhu nhược, yếu đuối, chứ không phải mạnh mẽ như ngày giờ anh sẽ từ từ bù đắp lại tất cả, sẽ dịu dàng, sẽ yêu chiều, thương yêu để cô biết anh Yêu cô, yêu cô nhiều đến mức nào. Anh sẽ là một người chồng, người cha thấy suy nghĩ của mình,anh vươn tay lấy điện thoại gọi cho Nam Cung Thần— Alo _ từ đầu dây bên kia vang lên giọng nói— Hôm nay tôi không đến công ty,cậu lo liệu _ giọng nói lạnh lùng bên đây truyền đến..— a....cậu...— Tút...tút..tút _Đằng Minh cúp kia Nam Cung Thần nhìn điện thoại mà cay đắng, hôm nay lại không về sớm được rồi....Gọi điện xong, liếc mắt nhìn người con gái còn nằm ngủ kia, chăn đã bị đá ra xa, làm lộ ra một thân hình trắng trẻo, hoàn mĩ, trên làn da trắng ấy còn lưu lại nhiều dấu ấn của anh. Máu trong người Đằng Minh lại sôi lên..anh kìm nén, suy nghĩ " hôm qua đủ rồi,cô ấy mệt,hôm qua đủ rồi cô ấy mệt hôm qua đủ rồi,cô ấy mệt,hôm qua đủ rồi cô ấy mệt........"Tụng kinh xong Đằng Minh dịu dàng cuối xuống, hôn nhẹ lên mi mắt côĐôi mi người con gái phía dưới run rẩy như cánh bướm nhẹ nhàng mở mắt. Nhìn nam nhân trên thân mình mỉm cười, nũng nịu— ưm...ông xã chào buổi sáng a...Hai tiếng "ông Xã" nũng nịu của An Hạ làm phòng tuyến trong lòng Đằng Minh bị phá vỡ. Anh nhanh chónqqg cuối xuống hôn lên môi cô, cắn cắn,mút mút, liếm,..Lưỡi anh nhanh nhẹn tách lấy hàm răng trắng đẹp của cô ra, luồn lưỡi anh vào, liếm hút mọi ngóc ngách trong khoan miệng cô. Mọi câu từ định nói của An Hạ liền hóa thành tiếng rên kiều diễm— ưm... Tiếng rên của cô làm toàn thân Đằng Minh nóng ran, nhưng anh biết hôm qua mình mạnh bạo, nên phải kiềm chế. Suy nghĩ trong đầu Đằng Minh"hôm qua đủ rồi,cô ấy mệt,hôm qua đủ rồi cô ấy mệt hôm qua đủ rồi,cô ấy mệt,hôm qua đủ rồi cô ấy mệt........"Thế là lần tụng kinh kiềm chế thứ 2 đã diễn Minh bình tĩnh hơn, giọng anh khàn Khàn— Vợ Yêu, Bảo Bối, chào buổi sáng, bảo bối dậy ăn sáng rồi đưa con đi công viên nhá.— Dạ, ông xãĐằng Minh híp mắt, môi mỏng bạc cong lên hoàn mĩ,giọng anh gấp gáp— Gọi anh Ông Xã đi,lần nữa, anh thích em gọi anh như vậy..An Hạ nằm ườn trên giường, tay ôm lấy cổ Đằng Minh, mặc kệ bản thân mình đang lõa thể, dịu giọng gọi— Ông Xã, ông xã, ông xã à..ông xã, em yêu ông xã...Nói xong còn phối hợp hôn mạnh lên môi Đằng Minh vài Minh thỏa mãn buông An Hạ ra,anh rời giường bước chân đi vào phòng tắm, giải quyết tâm sáng của 4 người một lần nữa được diễn ra sao thời gian An Hạ nằm Minh ngồi đó, kế bên là Lạc Lạc và Nguyệt Di rồi đến AN HạAnh ngồi đó chăm chú gỡ xương cá cho Con yêu của mình.— Bảo bối, hai đứa muốn đi công viên không?Nguyệt Di miệng còn ngậm thức ăn, chu chu môi nói — Có, baĐằng Minh mỉm cười nhìn công chúa nhỏ nhà sang Lạc LạcChỉ nghe nhóc phun ra một câu— Công viên?Trẻ mỉm cười xoa đầu nó thì nó tránh ra và nói— hư tóc, ba lo đối xử tốt với mẹ điAnh cười lớn, nụ cười mà anh thỏa mãn chưa bao giờ nhìn Lạc Lạc— Ba biết, mà Ba nghĩ con nên đổi tên đi— Tại sao?— Tên con giống nữ..Nghe xong câu đó mặt nhỏ phì ra, nói— Tùy ba—Được, vậy từ bây giờ ba đặt tên cho con Đằng Lạc ThầnẤy thế mà thằng nhóc lại cực kì phẫn nộ..— Tên xấu quá..— Không xấu vì Lạc Thần là nơi gặp gỡ của Ba và mẹ
Thể loạiTruyện ngôn, H++ có 18+ Dùng từ trong H hơi Tục. Ngược trước sủng sauuu. Đây không phải Xx. Chỉ là có H nặng nhéCâu chuyện kể việc việc hoàn toàn trái ngược nhau về tính cách. Bởi nam chính là Đằng Minh anh là một người lạnh lùng ngang ngược, không biết thể hiện tình yêu chỉ độc đoán và chiếm nữ chính là An Hạ một cô gái gia cảnh bình thường dịu dàg yếu đuối như nhượcVậy liệu anh có học được cách dịu dàng..hay chỉ biết chiếm giữ? Cô, cô liệu chịu yêu anh lần nữa k khi tổn thương quá lớn?Tình yêu 2 người sẽ về đâu?
Sáng hôm nay, An Hạ tỉnh dậy nhìn thân thể loã lồ đầy dấu hô đỏ tấy của mình mà gượng cười chế giễu. Đằng Minh cũng đã dậy anh ngồi trên giường ném một tờ chi phiếu về phía cô,môi mỏng lạnh lùng phun ra vài chữ- cô thích bao nhiêu ghi bấy nhiêuCô bỗng giật mình, nhanh chóng phục hồi lại tình thần... rồi cuối đầu ghi lên tấm chi phiếu..80 vạnAnh khá ngạc nhiên nghĩ.. bị ngốc à? Cô có thể ghi thêm vài ba số 0 chí 7 số 0 vẫn được..- không cần,. đủ rồi, cảm ơn...tôi đi trước..à mà anh cứ coi như tình một đêm nhé... với lại kĩ thuật của anh...quá kém...Sau đó cô đi mất..Anh ngồi đây nghĩ lại...đen mặt..cô gái này...- Cung Thần Âu cho người theo dõi cô ấy, tìm tư liệu về cô ấy cho tôi..anh có 10 giây./ Anh nói qua bộ đàm /- DạVà rồi..5..4...3..2..1...như một cơn gió..Vèo một cái Cung Thần Âu đã có mặt ở trong phòng...- Dạ đây thưa sếp- Cậu đọc đi- Dạ Ân An Hạ, vừa tròn 18 tuổi, sinh viên đại học kinh tế ĐẾ ĐÔ, cha là Ân Hoằng đã mất, mẹ là An Như đang lâm bệnh nặng nằm ở bệnh viện X thuộc chi nhánh của Đằng Gia, Ngoài ra cô Ân còn có một đứa em trai tên Ân Tử Thiên, hiện đang học lớp 7 trường A, cô ấy còn làm thêm rất nhiều việc như bưng bê,...- thôi stop việc chính lạnh mặt- à...dạ...vâng. chưa có bạn trai nhưng được thiếu gia của tập toàn Thiệu Thị là Thiệu Trọng Lâm theo đuổi ạ...- hửm? Tên gì? Ghen rồi hí hí- dạ.... Thiệu Trọng Lâm- Đủ rồiAnh lạnh mặt bước ra khỏi nhà lên xe phóng đến công ty,..
yêu anh lần nữa nhé