Chân tay lạnh cứng, tôi chạy bộ với đôi chân trần trên tuyết 7 tiếng! Một người con gái đói, khát, mệt, kiệt sức, ướt đẫm vì mưa và tuyết lại thêm đôi chân đất đã bị bỏng rộp vì đi trên tuyết quá lâu! Chúng nó không cho nghỉ, cứ thế xô nhau và go go go! Ai theo Vậy là tối đó tôi phán một câu xanh rờn. – Mẹ! Con đi Sài Gòn học. Thử sức vài năm rồi tính tiếp. Mẹ tôi chẳng thèm hỏi gì nhiều gật đầu cái rụp. – Ờ đi đi cho biết cực khổ con à! Mải mê suy nghĩ trời gần sáng hồi nào hổng hay. Xe cũng vừa tới Tiền Giang. Câu chuyện đời tôi (phần cuối) Sáu tháng nay tôi rất lo lắng và buồn phiền chưa tìm ra giải pháp cho lần giận trước thì lại sa ngã dẫn đến hậu quả nghiêm trọng này. Đặc biệt từ tết đến nay vợ chồng tôi suy sụp lắm, tôi rất hiếm ra khỏi nhà và phòng làm việc Vừa ăn tôi vừa trả lời mấy câu hỏi của cô Xuân, toàn mấy câu làm quen xả giao như tên gì, quê ở đâu, đang trọ đâu, ăn uống sao … Càng nói chuyện cô có vẻ càng thích tôi vì tôi nói chuyện khá lễ phép và thiệt tình, dân Miền Tây nói tiếng chân chất thật thà mà Câu chuyện đời tôi - Ngoại truyện. Website chuyển qua tên miền mới là: TruyenHeo.net, các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email truyensextv@gmail.com nhé! Bạn đang đọc các phần “Ngoại truyện” của truyện “Câu chuyện đời tôi”, nếu bạn chưa đọc truyện “Câu chuyện đời Câu Chuyện Đời Tôi: Tự Truyện Helen Keller. "Tôi khởi sự kể lại đời mình với một nỗi e sợ. Nói theo cách nào đó, tôi cảm thấy một sự do dự mang tính dị đoan khi vén mở bức màn che phủ thời thơ ấu của mình như một lớp sương mù vàng vọt. Khi cố phân định những P83:Truyện Ma: YỂM MẠNG LÂM PHONG – YỂM MẠNG Tập 14 -Truyện ma mới có thật MC Đình Soạn Kể Lạnh Gáy Tuyên bố Sử dụng Hợp pháp: Chúng tôi không sở hữu hoàn toàn tài liệu được biên soạn trong video này. Nó thuộc về những cá nhân hoặc tổ chức đáng được tôn trọng. Đừng Nói với Anh Ấy Tôi vẫn còn đó Nhớ - Lục Xu. Đừng Nói cùng với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn nhớ rằng truyện ngôn tình tân tiến Trung Quốc được viết bởi vì Lục Xu - trong số những tác trả viết truyện ngôn tình nổi tiếng nhất Trung Quốc. Nội dung truyện nói về mẩu Cách Vay Tiền Trên Momo. Chuyện đời tôi, bây giờ buồn lắm bạn ơi..tôi có người yêu si tiền hơn si tình. Em mơ nào nhà nào xe. Em mơ dệt mộng trời xa. Đêm đêm ao lụa mờ thành bà Hoàng thời tôi yêu, dứt tình đành bỏ đi xa. Mang cả tình tôi rao bán giữa chợ đời. không yêu mà đành lòng sao. Em đi làm vợ người ta, tham phú phụ bần. ôi tình mình sao bạc như vôi…Người ơi…! Chữ tình em đổi em trắng thành đen, bao năm tình nghĩa phai màu. Trôi theo con nước qua cầu. Nguời ơi, chữ tiền mua hạnh phúc được sao? Thời nay tình nghĩa đâu cần sao em đành lòng quá phủ xưa kia ai cũng nói mình đẹp đôi, cứ ngỡ ngày sau hai đứa thành vợ chồng nhưng nay tình đời đổi thay em mang chữ tiền đi xa còn tôi ở lại với chữ tình nghe sao đắng cay. Tôi giã từ một miền quê xa xôi, một miền quê nắng lửa mưa sầu Hành trang mang theo,hai mươi mùa nắng hạ, Đời tôi chưa một lần ngỏ tiếng yêu ai Trên bước đường cuộc đời trai bôn ba, gặp người em gái nhỏ mặn mà Tình yêu đơn hoa,hoa kia thành trái ngọt, tình yêu em và tôi như giấc mơ dài. Rồi thời gian trôi qua, ngày vui sao ngắn ngủi, ngày buồn sao quá dài ôi thật dài Em về nơi miền xa xa lắc lơ,đường trần tôi đếm bước, con thơ khóc giữa đời mắt lệ nhòa sầu chơi vơi Đêm dấu lòng vào từng cơn mưa qua, gọi người yêu bé nhỏ mỏi mòn Từng đêm qua mau,tay ôm đầy kỷ niệm, người yêu xưa giờ đây biết nẻo đâu tìm. Ngoại Truyện Nếu Tôi Thật Lòng Tác giả Thư NghiThể loại Hiện đại, Hắc bang, Cảm động, SENguồn dài 11 chương + NTTrạng thái Full ♐ Mục lục Năm 2009, câu chuyện của sáu năm sau. Lần đầu tiên gặp Triệu Mai, Cao Dương đã chú ý đặc biệt đến cô, nhưng anh không hề trông mong hai người phát triển mối quan hệ trong tương lai. Đó là buổi lễ kỷ niệm hai mươi năm thành lập công ty Mỹ Nhạc ở Trung Quốc. Để triển khai hoạt động quan trọng mỗi năm tổ chức một lần này, cả công ty đều bận tối mắt tối mũi. Là giám đốc bộ phận PR của Mỹ Nhạc, nếu Cao Dương nhớ không nhầm, hình như anh nửa tháng nay không có một giấc ngủ ngon lành. PR chữ cái viết tắt của từ “Public Relations”, nghĩa là quan hệ công chúng Vô số ngày nhốn nháo bận rộn trôi qua, cuối cùng cũng đến buổi tối cuối cùng. CEO của tập đoàn Mỹ Nhạc từ Mỹ bay sang Trung Quốc đích thân đọc diễn văn chúc mừng. Buổi lễ kỷ niệm kết thúc ở nhà hát Bảo Lợi với màn biểu diễn âm nhạc tốn kém. Đến đúng tám giờ tối, buổi hòa nhạc bắt đầu, tâm hồn đang treo lơ lửng của Cao Dương mới hơi nhẹ nhõm. Bây giờ anh mới có thời gian về phòng nghỉ uống hớp nước. Anh rút máy ảnh, định ghi vài hình ảnh lưu lại trong cuốn niên giám của công ty. Lúc này, trên sân khấu vang lên tiếng đàn violon réo rắt, tiếp theo là tiếng đàn piano du dương như tiếng nước chảy, hòa cùng tiếng violon tạo thành âm sắc hoa lệ. Cao Dương đứng ở hành lang, anh giơ máy ảnh nỗ lực tìm kiếm góc chụp tốt nhất, ống kính máy ảnh mang theo ánh mắt của anh từ từ dịch chuyển về sân khấu sáng chói, đột nhiên dừng lại ở cây đàn piano đang diễn tấu trên sân khấu. Cao Dương rời mắt khỏi chiếc máy ảnh, anh nhìn chăm chú người ngồi sau cây đàn piano, dường như quên cả hô hấp. Ngắm nhìn một lát, Cao Dương mới thở hắt ra một hơi, anh không kìm được lại thu hình ảnh lại gần, đồng thời chụp lia lịa. Sau buổi hòa nhạc, Cao Dương xem tờ danh sách chương trình, anh thấy một cái tên không thể bình thường hơn Triệu Mai. Tư liệu của công ty cho biết, cô vừa từ châu Âu về nước cách đây không lâu, hiện giảng dạy tại Học viện âm nhạc. Buổi tối hôm nay, cô xuất hiện trên sân khấu với tư cách khách mời biểu diễn. Buổi lễ kết thúc, Cao Dương cho cấp dưới nghỉ phép năm, còn anh ở lại giải quyết hậu sự. Trợ lý của anh từ bên ngoài quay về, bỏ một tập ảnh lên bàn làm việc của anh “Sếp, công ty in ấn vừa gửi đến, em ký nhận giúp anh.” Cao Dương rời mắt khỏi màn hình vi tính, thờ ơ liếc qua tập ảnh. Sau đó, anh lập tức mở ngăn kéo, bỏ cả tập ảnh vào trong. Người trợ lý ghé sát mặt anh, cười híp mắt “Sao anh phải chột dạ, cô gái trong ảnh là ai vậy?” Cao Dương đẩy trán cô ta “Đi, đi chỗ khác, giờ làm việc không được hỏi vấn đề riêng tư, cô mau đi làm việc đi!” Người trợ lý không chịu buông tha Cao Dương, cười hì hì “Là bạn gái của anh đúng không? Chị ấy xinh phết, chúc mừng anh Ngự đệ, anh Ngự đệ cũng có diễm phúc đấy chứ!” Cao Dương lập tức ngậm miệng, bỏ ngoài tai thái độ bất kính của người trợ lý. Nhắc đến bộ phận PR, ngoài giám đốc Cao Dương, những người khác đều là các cô gái xinh đẹp. Cộng cả trợ lý của Cao Dương, bộ phận PR có đúng bảy người, nên được người trong công ty hà khắc gọi là “Động Bàn tơ”. Là người đàn ông duy nhất, Cao Dương đương nhiên có biệt danh “Đường Tăng”. Động Bàn tơ của bảy yêu tinh nhền nhện trong tác phẩm Tây Du Ký Cao Dương bất đắc dĩ bày ra bộ dạng của cấp trên, đuổi người trợ lý đi chỗ khác. Sau đó, anh mới mở ngăn kéo, rút một tấm ảnh ra ngắm. Cô gái trong ảnh mặc bộ váy dạ hội dài màu đen, tóc buộc cao trên đỉnh đầu. Ngũ quan của cô không phải đẹp khuynh thành, mà là diện mạo tương đối truyền thống. Cô có gương mặt tròn tròn nhỏ nhắn, đôi môi mọng đỏ, khóe môi trên hơi vểnh lên. Mỗi khi cô chuyên tâm vào phím đàn trắng đen dưới ngón tay, cô để lộ một chút răng trắng, khiến cô tỏa ra khí chất hồn nhiên. Nhưng ấn tượng nhất là đôi mắt đặc biệt của cô, đôi mắt phản ánh một sự trưởng thành không cân xứng với dung mạo của cô. Khi cô vô tình nhìn vào ống kính, dưới cặp lông mi dài là ánh mắt ẩn chứa hồi ức vô tận, làm cô phảng phất như lạc vào một thế giới khác. Ở buổi hòa nhạc, Cao Dương đã bị hút hồn bởi đôi mắt của Triệu Mai. Sau khi ngắm kỹ từng tấm ảnh, Cao Dương thở dài một tiếng, bỏ cả tập ảnh vào góc sâu nhất trong ngăn kéo. Người phụ nữ như cô, không biết tương lai sẽ rơi vào nhà nào, nhưng có một điều chắc chắn không thuộc về người làm công ăn lương bình thường, ngày ngày đầu tắt mặt tối vì chuyện nhà cửa xe cộ như anh. Tuy Cao Dương luôn đánh giá cao bản thân, nhưng anh cũng biết tự lượng sức mình. Những ngày sau đó, anh không còn nghĩ đến cô gái kia, tiếp tục cai quản “Động Bàn tơ” của anh, tiếp tục công việc của một giám đốc bộ phận PR. Cao Dương không bao giờ ngờ tới, anh có cơ hội gặp lại người tình trong mộng của anh. Vào một buổi tối ngày cuối tuần, Cao Dương và mấy người bạn ngoại tỉnh vừa đến Bắc Kinh tới một quán bar giải khuây. Trong lúc đi nhà vệ sinh, anh tình cờ nhìn thấy Triệu Mai. Triệu Mai ngồi trước quầy bar, mái tóc dài xoăn từng lọn của cô xõa xuống bờ vai, cô diện một chiếc áo sơ mi màu trắng mỏng bó sát người, quần jeans trắng ôm cặp chân dài thon thả. Người đàn ông ngồi bên cạnh có lẽ là bạn của cô, cô đang nghiêng đầu cười với anh ta, khuyên tai nụ bằng kim cương lấp lánh dưới ánh đèn. Đôi chân Cao Dương như bị chôn chặt dưới nền nhà, không thể di chuyển dù chỉ một bước. Anh thật sự thích khí chất thoải mái phóng khoáng độc đáo của cô, một vẻ đẹp tự nhiên khó xuất hiện ở những cô gái làm việc trong văn phòng. Cao Dương ngập ngừng giữa nhà vệ sinh và quầy bar một lúc. Sau đó anh nuốt nước bọt, chếnh choáng đi về phía cô. “Triệu Mai…” Cao Dương gọi thẳng tên cô. Bắt gặp ánh mắt khó hiểu của đối phương, anh lập tức đổi cách xưng hô “Triệu tiểu thư, chào cô!” Triệu Mai chỉ nhìn anh mà không lên tiếng, nhưng vẻ mặt cô rõ ràng muốn hỏi “Anh là ai?” Cao Dương từ trước đến nay gặp không ít cảnh tượng hoành tráng, nhưng vào lúc này anh căng thẳng đến mức cổ họng khô rát, lời nói cũng không được rành mạch “Tôi xin lỗi…tôi hơi thất thố. Chuyện là thế này…tháng trước cô từng biểu diễn cho công ty chúng tôi…Tôi họ Cao, Cao Dương.” Triệu Mai hơi nhíu mày, cố gắng nhớ điều gì đó. Sau đó cô cười “À, tôi nhớ ra rồi, có người từng nói với tôi về anh.” Cô nháy mắt tinh nghịch “Tôi còn tưởng anh họ Đường…bọn họ đều gọi anh là Đường Tăng.” Bạn của Triệu Mai đưa mắt nhìn Cao Dương, anh ta mím môi cũng không thể nhịn cười. Tuy nhiên anh ta lịch sự lập tức quay mặt đi chỗ khác. Cao Dương hơi đỏ mặt. Tình huống này, theo cách nói của người trợ lý, anh đã bị người ta “trêu ghẹo”. Nhưng từ đáy lòng, anh hưởng thụ cảm giác bị trêu chọc này. Một điều Cao Dương không ngờ tới, Triệu Mai lại là người hòa đồng bình dị. Anh tưởng cô là một nghệ sỹ cao ngạo không nhiễm khói nhân gian, anh không bao giờ nghĩ cô lại hoạt bát thân thiện như vậy. Sau đó Cao Dương rơi vào trạng thái im lặng, bởi vì anh không biết tiếp tục câu chuyện như thế nào. Trước đây, anh chưa bao giờ tưởng tượng anh cũng có lúc phản ứng chậm như lúc này. Cuối cùng vẫn là Triệu Mai mở miệng trước “Cùng uống một ly nhé, tôi mời anh.” Cao Dương bấy giờ mới định thần, anh vội đáp “Để tôi mời, tôi mời.” Triệu Mai mỉm cười gật đầu. Người bạn của cô đứng dậy nhường chỗ cho anh rồi ngồi xuống vị trí bên cạnh. Cao Dương cảm thấy không thỏa đáng, anh vội lên tiếng xin lỗi “Tôi xin lỗi đã làm phiền.” Người đàn ông đó nâng ly rượu mỉm cười, ra hiệu anh cứ tự nhiên. Cao Dương không khách sáo ngồi xuống. Triệu Mai giới thiệu bạn của cô với Cao Dương. Người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, có đôi mắt biết cười. Anh bắt tay Cao Dương, lịch sự giới thiệu “Trình Duệ Mẫn.” Cao Dương theo phản xạ nghề nghiệp cũng bắt tay Trình Duệ Mẫn và giới thiệu tên mình. Đồng thời, anh cũng ngầm so sánh bản thân với đối phương, trong lòng anh có cảm giác bản thân kém đối phương. Trình Duệ Mẫn dường như nhìn thấu tâm tư của Cao Dương, anh chỉ nói một câu “Tôi là anh trai của Triệu Mai, đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau kể từ khi cô ấy về nước.” Tâm trạng của Cao Dương tốt hẳn, anh chẳng bận tâm tại sao anh trai của Triệu Mai lại mang họ Trình. Anh giơ tay gọi người phục vụ lấy cho hai người đàn ông hai ly brandi, còn Triệu Mai là một ly Tequila. Dáng vẻ uống rượu của cô khiến Cao Dương mê đắm, có chút gì đó suồng sã ngỗ ngược nhưng không hề khiến người đối diện cảm thấy quá đáng. Ba người nói hết chuyện này đến chuyện khác, từ đề tài mùa hè năm kia nhiệt độ ở châu Âu đột ngột tăng cao đến động đất lớn ở Tứ Xuyên năm ngoái, hầu hết đều do Triệu Mai gợi chuyện. Tin tức duy nhất Cao Dương quan tâm, là nguyên nhân Triệu Mai về nước. Cô nói, cô bỏ sự nghiệp ở nước ngoài vội vàng trở về Trung Quốc do tình hình sức khỏe của mẹ cô có vấn đề. Ngồi bên cạnh Triệu Mai, Cao Dương cảm thấy đầu óc anh hơi choáng váng, giống như quán bar không đủ dưỡng khí, đặc biệt mũi anh ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, như nơi tỏa ra mùi hương đó có sinh mệnh của anh, mùi hương vương vấn, từ từ thâm nhập vào trái tim anh. Khi tan cuộc, Cao Dương tranh trả tiền nhưng cuối cùng vẫn chịu thua Trình Duệ Mẫn. Anh chỉ còn cách buông tay để Trình Duệ Mẫn thanh toán, đồng thời mở to mắt nhìn hai người bọn họ rời khỏi quán bar. Triệu Mai không chào tạm biệt Cao Dương, xem ra cô không có ý gặp lại anh. Buổi tối hôm đó, biểu hiện của Cao Dương hoàn toàn khác thường, anh uống say khướt, bạn bè đưa anh về nhà, đêm tháng tư gió xuân mát lạnh, mọi người chỉ nghe thấy anh không ngừng lải nhải. Để ý kỹ, hóa ra anh đang đọc bài thơ cổ “Cửu ca” “Quân tư ngã hề bất đắc nhàn. Sơn trung nhân hề phương đỗ khổ…” Dịch nghĩa Em có nhớ tôi? Lẽ nào không rảnh đến đây. Người trên núi như cây đỗ hành thơm ngát Bộ dạng của Cao Dương sau lần uống rượu đó trở thành chuyện cười, bị bạn bè châm chọc suốt một thời gian dài. Dù là người trên núi như cây đỗ hành thơm ngát, cuối cùng vẫn chỉ là hoa trong gương, ánh trăng trong nước, không thể thành sự thật. Mấy đêm liền, Cao dương đều gặp một hình bóng mặc áo sơ mi trắng trong giấc mộng. Rất lâu sau này, thỉnh thoảng nhớ đến bộ dạng thất thố của mình buổi tối hôm đó, Cao Dương vẫn cảm thấy không thể tin nổi. Anh không hiểu tại sao, anh nhớ mãi không quên người phụ nữ anh mới chỉ gặp hai lần. Anh chỉ nhớ, khi cô quay đầu mỉm cười với anh, anh không sững sờ như lần đầu tiên, nhưng tim anh đập mạnh, rồi nhức mỏi một cách lạ thường. Là rượu, nhất định do anh uống nhiều rượu nên mới có cảm giác đó. Cuối cùng anh cũng tìm lý do biện minh cho bản thân. Công ty Mỹ Nhạc có bốn người được gọi là “Tứ đại công tử”, tất nhiên đây là những người đàn ông độc thân phong lưu có điều kiện tương đối tốt. Mấy người kia đúng là xứng với danh xưng, chỉ duy nhất Cao Dương thêm vào cho đủ quân số, miễn cưỡng được xếp vào đội ngũ “hào phóng phong lưu”. Nhưng ai có thể ngờ, anh cũng có ngày bị người khác không thèm để ý? Cuối tháng 4, nhiệt độ bắt đầu tăng dần, mùa xuân ngắn ngủi của năm 2009 ở Bắc Kinh đã kết thúc. Đầu tháng là cuộc họp thường kỳ của bộ phận PR, Cao Dương như thường lệ ngồi chờ sẵn ở phòng hội nghị, đợi cấp dưới tập trung đông đủ. Phòng họp không lớn lắm, chỉ một lúc đã đầy người. Xung quanh Cao Dương, trang phục của các nữ đồng nghiệp rực rỡ sắc màu, bên tai là tiếng nói cười giòn giã, mùi nước hoa các loại xộc vào mũi. Không hiểu tại sao anh đột nhiên nhớ tới chiếc áo sơ mi trắng của Triệu Mai, và mùi hương nhè nhẹ khi có khi không tỏa ra từ người cô. Giây phút đó, anh hoàn toàn chìm đắm trong hồi ức, quên hết mọi việc xung quanh. Cuộc họp kết thúc, Cao Dương vội vàng đi thang máy xuống tầng một. Ngay bên cạnh công ty là Bách hóa Thái Bình Dương. Anh hỏi cô nhân viên ở quầy bán nước hoa “Có một loại nước hoa, ngửi như mùi hương hoa nhài, là nhãn hiệu gì vậy?” Cô nhân viên đưa mấy loại cho Cao Dương, anh lần lượt cầm lên ngửi thử, hình như không giống lắm. Đến khi cô nhân viên lấy ra một cái lọ dẹt, hình dáng giống chai rượu bạc đám đàn ông cao bồi miền Tây hay mang bên mình, dung dịch màu hổ phách được phun ra, một mùi hương quen thuộc bao vây Cao Dương, anh xúc động đập tay xuống tủ kính “Chính là nó!” Cô nhân viên được dịp khen ngợi “Anh đúng là sành thật đấy, đây là nhãn hiệu cao cấp trên thế giới, Diorssimo dùng làm quà tặng là thích hợp nhất, anh lấy một chai chứ ạ?” Cao Dương xách một cái túi nhỏ của Dior quay về văn phòng. Anh ngồi ngây người một lúc, cuối cùng gượng cười một tiếng. Cao Dương mở ngăn kéo bỏ túi nước hoa vào trong, bởi vì anh chợt nhớ ra, anh không có số điện thoại của Triệu Mai. Nếu anh cố ý đi tìm cô, thế nào cũng tìm được, nhưng chẳng có ý nghĩa gì cả. Anh tặng cô quà thì có thể giải quyết vấn đề gì? Thế là lọ nước hoa cao cấp nhãn hiệu nổi tiếng thế giới đành phải tủi thân nằm trong ngăn kéo của Cao Dương một thời gian dài, lâu đến mức anh quên mất chuyện đó. Cao Dương ép bản thân quên đi cuộc gặp gỡ với Triệu Mai. Nhiều năm lăn lộn trong nghề đã dạy anh không nên có tham vọng quá xa vời về những thứ ngoài khả năng, bất luận là chức vị, là nhà cửa, xe cộ hay tình cảm. Thế nhưng vào buổi trưa một ngày thứ bảy, Cao Dương gặp lại Triệu Mai ở siêu thị Gia Lạc Phúc gần Trung tâm triển lãm quốc tế. Lần này, Cao Dương không thể không tin, trên đời này tồn tại thứ gọi là duyên số. Lúc Cao Dương nhìn thấy Triệu Mai, cô đang đứng trước quầy hoa, quay lưng về phía anh, cô chuyên tâm chọn hoa tươi bày ở cửa siêu thị. Cạnh chân cô đặt một cái túi nylon của siêu thị. Cô chọn hai bó hoa hồng trắng và hoa cúc rất lớn, gần như che khuất người cô. Sau khi thanh toán, cô khệ nệ ôm hoa tươi và xách túi nylon đi ra ngoài cửa. Hôm nay, Triệu Mai vận bộ váy dài màu xanh xám, dưới gấu váy mềm mại là đôi bàn chân xinh xắn của cô, cô đi một đôi giày da màu tím tinh xảo. Cao Dương do dự một lát rồi đi theo Triệu Mai như bị ma ám. Triệu Mai không để ý đến người ở phía sau, cô đứng bên lề đường bắt taxi. Thế nhưng thời điểm này, Trung tâm triển lãm quốc tế đang có buổi triển lãm quy mô lớn một năm tổ chức một lần, người ra vào tấp nập. Muốn đón taxi cần phải nhanh chân nhanh tay kiêm mặt dầy. Triệu Mai rõ ràng không thạo mấy trò này, mấy lần cô vẫy tay, xe taxi dừng lại nhưng đều bị người ở bên cạnh xông đến cướp mất. Dòng người đẩy cô từ đông sang tây, cô ôm chặt bó hoa, thần sắc lộ vẻ bất lực. Cao Dương ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng cũng lấy hết dũng khí tiến lại gần Triệu Mai “Để tôi tiễn cô.” Triệu Mai giật mình, quay sang nhìn Cao Dương. Cô hơi kinh ngạc, sau đó dường như nhớ ra điều gì, cô thở phào nhẹ nhõm và mỉm cười “Là anh à, tình cờ thật đấy.” Nụ cười của cô khiến Cao Dương cảm thấy được an ủi, dù thế nào, cô vẫn nhớ đến anh. “Cô đi đâu vậy? Để tôi đưa cô đi!” Anh nói. Triệu Mai lắc đầu “Cám ơn anh, không cần đâu ạ. Nơi tôi đi xa lắm, không cần làm phiền anh.” Buổi trưa tháng năm, tuy thời tiết không quá nóng nhưng trán Triệu Mai đổ đầy mồ hôi, mấy giọt mồ hôi chảy xuống lông mày, gương mặt cô đỏ ửng. Cao Dương hơi xót xa khi thấy bộ dạng vất vả của cô. Không đợi cô từ chối, anh cầm túi nylon trong tay cô rồi quay người “Xe ở đằng kia, cô hãy đi theo tôi.” Mãi tới lúc lên xe, Triệu Mai vẫn còn khách sáo “Làm phiền anh quá, hay là anh đưa tôi đến chỗ nào dễ bắt taxi là được.” Cao Dương không đáp lời cô, anh hỏi thẳng “Địa chỉ?” “Gì cơ?” Triệu Mai quay sang hỏi. “Cô định đi đâu? Đi thăm bạn phải không?” Gương mặt Triệu Mai hơi u ám, cô cúi đầu vân vê cánh hoa, không trả lời câu hỏi của Cao Dương. Cao Dương lập tức nhận ra anh đã lỡ lời. Bây giờ không phải là mùa hoa cúc, hoa trong tay cô đều là màu trắng, như vậy chỉ có một khả năng, cô đi thăm một người đã khuất. Anh lập tức xin lỗi “Tôi xin lỗi.” Triệu Mai lắc đầu, một lát sau mới nói “Anh nói không sai, đúng vậy, tôi đi thăm bạn, hôm nay là ngày giỗ của anh ấy, tôi đi thăm anh ấy.” Cao Dương lặp lại “Tôi xin lỗi.” Triệu Mai nhướng mắt nhìn anh, cô cười “Anh cũng khách sáo quá.” Cao Dương không dám nói năng bừa bãi, anh đánh trống lảng “Đi về hướng Tây?” “Đúng vậy, nghĩa trang Phúc Điền ở Tây Sơn.” Xe đi về phía tây rồi lại chuyển sang hướng bắc, nhà cao tầng ở hai bên đường ngày càng thưa thớt, thỉnh thoảng xuất hiện những khu kiến trúc cũ kỹ. Trước mặt đều là không gian rộng lớn với rừng cây xanh mướt, khác hoàn toàn khu vực đông bắc của Bắc Kinh tập trung đông dân cư. Trên đường đi, hai người đều không mở miệng, bởi vì thần sắc Triệu Mai đăm chiêu ủ dột, Cao Dương biết cô không có tâm trạng trò chuyện, anh chỉ còn cách chuyên tâm lái xe. Đây là lần đầu tiên Cao Dương tới một nghĩa trang nằm ngay dưới chân núi, bốn bề đặc biệt yên tĩnh. Ánh nắng buổi chiều rọi qua từng phiến lá chiếu xuống thảm cỏ dày, xung quanh tĩnh mịch đến mức chỉ có tiếng gió thổi xào xạc. Triệu Mai ôm hoa xuống xe, cô đi một đoạn rồi quay lại nói với Cao Dương “Có lẽ tôi sẽ ở lại đây một lúc lâu, anh cứ về trước đi, tôi sẽ tìm cơ hội cám ơn anh sau!” Thái độ của cô xa cách hẳn, từng câu từng chữ khách sáo và lịch sự khiến Cao Dương cảm thấy rất buồn. Triệu Mai bây giờ và cô gái hoạt bát sôi nổi ở quán bar như hai người xa lạ. Cao Dương đút tay vào túi quần, trả lời lạnh nhạt “Lần đầu tiên tôi đến nơi này, nhân tiện đi dạo quanh một vòng, cô cứ tự nhiên đi.” Triệu Mai gật đầu, không nói thêm một lời nào, quay người đi vào trong nghĩa trang. Thái độ dứt khoát của cô khiến Cao Dương nghẹn giọng, anh quay về xe ô tô, anh muốn lái xe bỏ đi ngay lập tức. Về chuyện làm thế nào từ nơi hoang vu này quay về thành phố, đó là việc của Triệu Mai, không liên quan gì đến anh. Nhưng khi vặn chìa khóa nổ máy, Cao Dương đột nhiên nhớ tới buổi tối hai người gặp nhau, lúc cô trêu chọc anh là Đường Tăng, khóe mắt cô cong cong tạo ra vẻ phong tình đặc biệt. Tim Cao Dương mềm hẳn, tinh thần không đạt mục đích không chịu buông xuôi của ngày thường được dịp phát huy tác dụng. Anh tắt máy, quyết tâm đợi Triệu Mai đến cùng, dù mất đứt một ngày. Nghĩa trang Phúc Điền có nhiều nhân vật nổi tiếng yên nghỉ, đếm từng ngôi mộ cũng có thể giết thời gian. Đến khi Cao Dương cảm thấy vừa nóng vừa khát đến mức sắp không chịu đựng nổi, anh mới nhìn thấy Triệu Mai cúi thấp đầu từ từ tiến lại gần. “Hi!” Cao Dương lên tiếng trước. Triệu Mai ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt cô lộ vẻ kinh ngạc “Anh vẫn còn ở đây à?” “Ừ.” Cao Dương không định làm bộ làm tịch “Tôi đợi cô cùng về thành phố.” Triệu Mai hạ thấp mi mắt, hàng lông mi dày của cô động nhẹ, cuối cùng cô nói khẽ “Cám ơn anh.” Trên đường về thành phố, Triệu Mai tiếp tục im lặng, cô tì cằm vào cửa sổ, lặng lẽ ngắm cảnh vật được nhuộm ánh hoàng hôn ở bên ngoài. Cao Dương định giơ tay sờ vào người cô, nhưng anh không đủ dũng khí, lại rút tay về đặt lên vô lăng. Anh thờ ơ đề nghị “Tối nay cô có hẹn không? Tìm một nơi cùng ăn cơm nhé.” Triệu Mai quay lại nhìn anh, sau đó gật đầu “Được.” Câu trả lời dứt khoát của cô khiến Cao Dương kinh ngạc, anh vốn chuẩn bị sẵn tinh thần bị từ chối. Triệu Mai miễn cưỡng giải thích “Tôi không muốn về nhà với bộ dạng này, bố mẹ tôi sẽ lo lắng.” Cao Dương đưa Triệu Mai đến một nhà hàng tư nhân nổi tiếng nằm sâu trong ngõ nhỏ gần Thập Sát Hải. Sân nhỏ ở phía sau bắc nhiều giá gỗ, bên trên phủ đầy hoa trà. Lúc đi ngang qua, thế nào cũng có cánh hoa trắng bay ngang vai, bốn bề đều có mùi thơm dìu dịu. Triệu Mai tỏ ra rất thích nơi này, sau khi đi nhà vệ sinh rửa tay, thần sắc cô khá hơn nhiều. Gương mặt cô vừa được rửa sạch sẽ khôi phục lại dáng vẻ như trong ký ức của Cao Dương. Trong lúc đợi thức ăn, Cao Dương tìm một số đề tài không quan trọng hỏi cô “Công việc ở trong nước, cô có thích ứng không?” “Không tốt lắm.” Triệu Mai lắc đầu “Mối quan hệ giữa con người với con người quá phức tạp, tôi gần như không thể ứng phó.” “Ai mới về nước cũng vậy cả, lúc tôi vừa từ Australia trở về, tôi hận đến mức không thể xách hành lý quay lại nơi đó ngay lập tức. Chỉ cần sau ba tháng, nhiều nhất là nửa năm, cô sẽ thích ứng thôi.” Triệu Mai lên tiếng “Hy vọng như lời anh nói.” Cao Dương lại không biết nói gì, chỉ ngắm cô không chán gương mặt thanh tú, tóc dài buộc ra sau, cách trang điểm trưởng thành, nhưng trên mặt có vẻ trẻ con và ngây thơ. Bên cạnh là một bể cá xây dưới đất, trong không khí tĩnh lặng có thể nghe thấy tiếng bong bóng nước. Cao Dương ngẩn ngơ, tựa như hoàn toàn thoát khỏi hiện thực. “Triệu Mai.” Anh hơi lúng túng “Một người đẹp như cô đi làm cô giáo, liệu có học sinh yêu thầm cô không?” Triệu Mai chống tay vào trán bật cười “Ôi trời, học sinh bây giờ trưởng thành sớm, tầm mắt cao lắm. Thầy cô đều là đồ cổ, không lọt vào mắt bọn trẻ đâu.” “Tôi không tin.” Cao Dương làm ra vẻ thần bí ghé sát vào mặt cô “Nói cho cô một bí mật, mối tình đầu của tôi là cô giáo tiếng Anh thời cấp ba đấy.” Triệu Mai nâng ly rượu vang, như vô tình nhưng vừa vặn chặn đứng ý đồ thân mật của Cao Dương. Cô nhướng mắt dò xét anh qua ly rượu sóng sánh. “Tôi kể cho anh nghe một chuyện cười gần đây của tôi”, cô nói “Một học sinh nam mới năm thứ nhất hôm trước đến chỗ tôi mượn đĩa nhạc…” “Cậu ta nói yêu cô?” “Yêu anh thì có.” Triệu Mai bị chọc cười, để lộ hàm răng đều và trắng “Tôi đưa cho cậu ta đĩa nhạc, nhưng tìm mãi không thấy bao đựng. Sau đó tôi buột miệng hỏi một câu “Tôi hết bao rồi, cậu có đem theo bao không?” Thằng bé mặt đỏ như cua càng hấp, co cẳng chạy mất.” Cao Dương cười ha hả. Triệu Mai cắn môi, tỏ ra phẫn nộ “Anh cũng không phải là người tốt.” Cao Dương rót thêm rượu vào ly của cô, cố nhịn cười “Sao cô nói vậy? Tại sao tôi không phải là người tốt.” “Bởi vì năm phút sau tôi mới nghĩ ra, tại sao cậu ta đột nhiên bỏ chạy, làm tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một lỗ chui xuống.” Tưởng tượng ra cảnh đó, Cao Dương cười gập bụng “Có thể trêu chọc cô giáo đến mức này, cậu học sinh của cô cũng có tiền đồ quá đi.” Triệu Mai cười không tươi cho lắm, cô đưa cốc rượu áp vào mặt, mục đích dùng rượu làm bớt đi hơi nóng trên mặt. Nhà hàng này có một loại rượu tự chế biến, đó là loại rượu hoa điêu màu tím thẫm có một cái tên văn nhã là “Như mộng lệnh”. Nhiều người thích vị chua chua ngọt ngọt của nó nên một lúc uống rất nhiều, đến sáng ngày hôm sau mới biết thế nào gọi là say rượu. Triệu Mai ăn rất ít, cô uống khá nhiều “Như mộng lệnh”. Lúc này, hai má cô đỏ hây hây, như đạt cảnh giới rượu chưa say người đã say trước. Ban đầu, Cao Dương còn ra sức ngăn cản cô “Tôi không phải là quân tử đâu đấy, cô uống say trước mặt tôi, tôi không bảo đảm sẽ không làm chuyện gì…” Triệu Mai chỉ nhún vai, tiếp tục nốc rượu, bỏ ngoài tai lời khuyên nhủ của anh. Có thể thấy, cô có tâm sự buồn nên thật sự muốn say khướt, mà tâm sự của cô rõ ràng có liên quan đến người nằm ở nghĩa trang Phúc Điền. Cao Dương cảm thấy hơi nản lòng. Triệu Mai có thể uống rượu say trước người khác giới là anh, chứng tỏ cô chẳng để ý đến anh, hoặc giả anh khiến cô yên lòng đến mức không cần kiêng dè điều gì. Bất kể là nguyên nhân nào, đối với lmột người đàn ông có lòng tự trọng là một sự nhục nhã. Có điều nếu bắt buộc lựa chọn, để Triệu Mai uống say trước mặt anh hay bên cạnh người đàn ông khác, anh sẽ chọn vế trước. Vào giây phút này, Cao Dương vô cùng ghen tỵ với người đã qua đời nhưng vẫn khiến cô không thể nào quên. Anh rất muốn biết, đối phương rốt cuộc là người thế nào, có thể khiến cô nhiều năm sau vẫn đau thương như vậy. Các món ăn rất ngon, nhưng hai người đều có tâm sự nên hầu như không động đũa, chỉ liên tục uống rượu. Cuối cùng, món ăn tráng miệng “Thước Kiều Tiên” được đưa lên, Triệu Mai lấy miếng lê được ngâm trong rượu vang, cô cười nói “Cái tên này tầm thường quá, tại sao không gọi là “Túy Hoa Âm” hay “Điểm Giáng Thần” sẽ càng bóng bẩy hơn.” Cô đúng là hơi say, nhưng còn lâu mới thực sự say khướt. Cao Dương giải thích “Đây là món tráng miệng nhà hàng tặng miễn phí, tên do chủ nhà hàng đặt, chúc các cặp tình nhân trong thiên hạ mãi mãi bên nhau.” “Họ mượn câu chuyện Ngưu Lang Chức Nữ để chúc những người yêu nhau?” Triệu Mai lộ vẻ kinh ngạc “Thước Kiều Tiên, Thước Kiều Tiên, Ngưu Lang Chức Nữ cuối cùng cũng cách một con sông, một năm mới có thể gặp nhau một lần. Làm gì có đôi tình nhân nào chấp nhận lời chúc như vậy?” Cao Dương chưa từng nghĩ đến điều này, anh ngẫm nghĩ rồi lên tiếng “Có lẽ chủ nhà hàng muốn mượn câu chuyện Tần Hiện và Tô Tiểu Muội. Hai người cuối cùng cũng đến với nhau còn gì?” Tô Tiểu Muội là em gái Tô Đông Pha, tài nữ nổi tiếng thời xưa. Tần Hiện là văn nhân đời Tống, tài hoa hơn người, và là bạn thân của Tô Đông Pha “Nguyện chúc những cặp tình nhân có kết thúc tốt đẹp? Nguyện vọng này xa xỉ quá!” Cao Dương gật đầu đồng tình “Đúng, tôi cũng thấy vậy. Cô thử nghĩ xem, chỉ một chữ “nguyện” thể hiện biết bao bi thương và bất lực.” Câu nói này rất văn nghệ, hoàn toàn không phải là tác phong của anh, có thể thấy Cao Dương ít nhiều cũng đã ngà ngà. Triệu Mai chống cằm mỉm cười nhìn anh. Đôi mắt đen láy của cô có vẻ man mác không nói thành lời, phảng phất như khát khao một điều gì đó. Kể từ lần đầu tiên gặp mặt, Cao Dương bị rung động bởi khát vọng vô danh trong mắt cô. Nhưng anh không hiểu tại sao Triệu Mai lại có biểu hiện này. Cô đang ở độ tuổi đẹp đẽ nhất, có diện mạo xinh đẹp và nghề nghiệp không tồi, tại sao cô có ánh mắt đó?” Cao Dương ho khẽ một tiếng, anh thử khuyên nhủ Triệu Mai “Hôm trước tôi đọc một bài viết có nhắc đến phong tục của người Eskimo.” Triệu Mai nghiêng đầu “Gì cơ?” “Bài viết nói, giả dụ người Eskimo có người thân hoặc bạn bè qua đời, họ sẽ hẹn nhau tụ tập cùng bàn luận về người đã khuất, họ nhắc đến mọi chuyện của người đó lúc sinh thời, nói suốt năm ngày năm đêm. Đến sáng sớm ngày thứ sáu, mọi người cùng hẹn ước sẽ quên anh ta đi, từ nay về sau không nhắc một chữ đến anh ta. Nếu có kẻ nhắc đến, bọn họ cho rằng linh hồn của người đã khuất sẽ không được yên nghỉ.” Triệu Mai quay mặt đi chỗ khác, cô cất giọng khẽ khàng “Nói quên là có thể quên sao? Miệng người ta nói vậy, trong lòng họ liệu có thật sự lãng quên?” Cô hoàn toàn hiểu ý anh. Cao Dương nói tiếp “Nếu cô muốn quên, nhất định sẽ làm được. Sở dĩ cô không quên chỉ vì cô không muốn quên mà thôi.” Triệu Mai quay đầu, nhìn anh chăm chăm “Cao Dương, anh đơn thuần thật đấy, có những chuyện anh chưa từng trải qua, dù anh có cố gắng tưởng tượng thế nào cũng không thể tưởng tượng nổi đâu.” Cao Dương xòe hai tay, thừa nhận cô nói đúng. Ngoài một vài lần thất tình và đấu đá nhau trong văn phòng, hình như anh chưa từng trải qua trắc trở lớn nào. Anh thở dài “Đúng vậy. Tôi cũng rất đáng tiếc, tôi không có một quá khứ đáng thở dài. Nhưng đây chẳng phải là lỗi của tôi đúng không?” Triệu Mai vỗ vai anh “Tôi xin lỗi, tôi không có ý đó. Tôi chỉ muốn nói, anh chưa từng trải qua nên không hiểu đâu.” Cao Dương yên lặng nhìn cô vài giây, cuối cùng anh vẫn lắc đầu, biểu thị không đồng tình. Ở thành phố lớn này chỗ nào cũng chật ních người, dưới vô số gương mặt nhợt nhạt là vô số trái tim lạnh giá. Ai không có câu chuyện của mình? Nhưng không phải người nào cũng tình nguyện vĩnh viễn bị giam cầm trong hồi ức tăm tối, không chịu đón nhận ánh sáng mặt trời. Anh hy vọng bản thân anh sẽ cả đời tiến về phía trước, bỏ hết tất cả những điều không như ý ở lại đằng sau. Trời một lúc một khuya, nhà hàng bật sáng những ngọn đèn lồng, ánh sáng lấp lánh lưu chuyển quanh bóng hoa. Mỗi khi cơn gió thổi qua, cánh hoa rơi xuống vai và đầu gối thực khách, mang theo mùi hương thoang thoảng. Từ xa xa vọng đến tiếng còi xe ô tô, càng khiến hoàn cảnh xung quanh trở nên mộng ảo, con người có ảo giác rời xa thành phố ồn ào náo nhiệt. Triệu Mai xoay ly rượu trong tay, cô ngập ngừng hồi lâu, phảng phất muốn thổ lộ tâm tình nhưng lại cố gắng đè nén, cuối cùng cô kể không đầu không cuối “Trước khi đi Áo, tôi ở Ukraine…mười tháng sau mới ra đi…Khoảng thời gian đó xảy ra một số chuyện…Một thời gian dài sau này, cả người tôi suy sụp, tôi không thể tiếp xúc với bất cứ thứ gì liên quan đến âm nhạc, thậm chí mỗi khi chạm đến phím đàn là tôi bật khóc. Tôi cảm thấy cuộc sống không còn một chút ý nghĩa, mặt trời mọc hay lặn, bốn mùa thay đổi đều chẳng liên quan gì đến tôi. Tôi thậm chí bắt đầu hận ông trời, hận ông trời chiếu tia sáng đi đâu, còn tôi không bao giờ có thể gặp lại một chút hình bóng của anh ấy.” Cao Dương không lên tiếng, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Triệu Mai ngẩng đầu đối mắt anh, gương mặt cô ẩn hiện vẻ bi thương “Anh ấy nói với tôi, “cứ tiến về phía trước, sẽ có người yêu em hơn anh”. Nhưng anh ấy đã đánh giá tôi quá cao…tôi thật sự không làm được, không quên được anh ấy. Sau đó nhà trường giới thiệu tôi đi làm công ích, đến bệnh viện chăm sóc bệnh nhân cô đơn sắp rời khỏi cõi đời. Tôi làm ở đó khá lâu, tôi cũng hiểu được tại sao anh ấy để tôi ra đi. Một khi đến thời khắc cuối cùng của cuộc đời, con người sẽ mất đi sự tôn nghiêm vì ra sức giành giật cơ hội sống. Đối với người thân ở bên cạnh, cảnh tượng này là sự hành hạ và đau khổ rất lớn, bởi vì chúng ta chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn mà hoàn toàn bất lực.” Ánh mắt Cao Dương u ám hẳn. Tuy tuổi tác anh không lớn nhưng anh làm nghề PR nhiều năm, tiếp xúc với rất nhiều hạng người. Nhìn bộ dạng của Triệu Mai lúc này, lại nghĩ sâu hơn những lời cô nói, anh có thể đoán ra tám chín phần. Triệu Mai quả nhiên là người phụ nữ có một quá khứ đau buồn. Nhưng anh không biết bây giờ nên nói gì hoặc làm gì. Cầm tay cô? Ôm vai cô? Hình như không thích hợp. Kinh nghiệm đối xử với đàn bà của anh từ trước đến nay dường như mất đi tác dụng. Triệu Mai nói tiếp “Những người sắp từ giã cõi đời, bất kể cuộc sống trước đây đau khổ đến mức nào, dù sống không bằng chết, vào thời khắc ra đi, họ cũng sẽ lưu luyến một điều gì đó. Ở giây phút từ giã cõi đời, họ sẽ quên hết những chuyện không vui, chỉ nhớ tới thời khắc đẹp đẽ nhất trong cuộc đời, hồi ức tươi đẹp nhất…Cao Dương, anh có kỷ niệm đẹp không?” Cao Dương gật đầu. “Thế thì anh may mắn đấy…rất may là đằng khác…Vì vậy tôi nghĩ, như thế cũng tốt, dù sao chúng tôi cũng từng có những giây phút đẹp đẽ nhất khi ở bên nhau…Cuối cùng, tôi cũng lao vào học tập và tốt nghiệp, là người Hoa duy nhất tốt nghiệp trong khóa đó. Anh ấy nhất định thích nhìn thấy tôi như vậy, anh ấy muốn tôi một đời bình an vui vẻ…” Thanh âm của cô ngày càng nhỏ dần. Cao Dương cúi đầu uống rượu, giả bộ không nhìn thấy viền mắt đỏ của Triệu Mai. Anh tổng kết câu chuyện cô vừa kể, có thể phác thảo vài đường cơ bản. Trên đời có một người, sau khi biết bản thân mắc bệnh nan y, liền ép bạn gái đi chỗ khác, để bạn gái không phải chứng kiến cảnh đau thương nhất, đến hồi ức đẹp đẽ cuối cùng của đối phương cũng không còn sót lại một chút gì. Cao Dương thử coi mình là người đó, nhưng anh lập tức bỏ cuộc. Anh không hề cảm động, mà chỉ cảm thấy người đó đáng sợ. Người đó đúng là vô cùng tàn nhẫn với bản thân. Nếu đổi lại là anh, anh không làm được như vậy, dù phải khóc lóc kêu than, anh cũng sẽ bắt bạn gái ở lại bên cạnh anh, chứng kiến toàn bộ quá trình. Thế nhưng chiêu này vô cùng lợi hại, người đàn ông đó sẽ sống mãi trong tim Triệu Mai, khiến cô cả đời này không thể nào quên anh ta. Triệu Mai nói xong, lảo đảo đứng dậy “Cao Dương, anh đừng lãng phí thời gian với tôi. Tôi là một quả tháo thối rữa, không thích hợp với anh đâu.” Sắc mặt Cao Dương lập tức thay đổi, dù có chậm hiểu đến mấy cũng nên tỉnh ngộ, cô đang từ chối anh một cách rõ ràng. Có lẽ, Triệu Mai chỉ vì câu nói này nên mới nhận lời ăn cơm cùng anh. Trái tim vốn đang phập phồng của Cao Dương, vì một câu nói thẳng thừng của cô, bất giác trở nên ổn định “Tiểu thư, mười hai năm trước tôi tròn mười tám tuổi, tôi có năng lực hành vi dân sự từ lâu, không cần cô dạy tôi cách làm người.” Triệu Mai nhìn anh mỉm cười, sau đó hai hàng lệ chảy dài xuống gò má cô. Cô đã hoàn toàn say khướt. Cuối cùng, Cao Dương gọi taxi đưa cô về nhà. Sau đó, anh một mình chậm rãi vượt qua nửa thành phố đi bộ về nhà trong đêm tối. Bắc Kinh đầu mùa hạ chưa đến năm giờ trời đã sáng. Cao Dương ngồi bên bờ sông Hộ Thành, ngắm hàng lau sậy ở bờ đối diện, trầm tư suy nghĩ hồi lâu. Anh thừa nhận bản thân không đủ rộng lượng, đối với một số vấn đề khó tránh khỏi canh cánh trong lòng. Từ trước đến nay, người sống đấu với người chết đều không phải là chuyện dễ dàng. Chữa trị một vết thương lòng sâu như vậy, cần một khoảng thời gian rất dài, có thể là mười năm, có thể là tám năm, cũng có thể là nửa đời người. Nghe nói trên đời này có hai chuyện đáng tiếc, thứ nhất là muốn mà không được, thứ hai là đạt mà không giữ được. Anh đã có thể nhìn thấy trước con đường tình cảm trắc trở của mình trong tương lai. Tay áo vẫn lưu lại mùi nước hoa, vương vấn một mùi thơm nhẹ nhàng, phảng phất người phụ nữ đó đang ở bên cạnh anh. Mặt trời nhô cao, chiếu ánh nắng lên người Cao Dương, cuối cùng anh cũng cảm nhận thấy tia hy vọng và sự ấm áp. Thế gian này có những chuyện, đáng để bạn thử một lần. Trên đời có một số người, đáng để bạn hy sinh. Mà tình yêu, xét cho cùng cũng chỉ là một trong những chuyện đó. Cao Dương rút điện thoại, trong danh bạ có số điện thoại của Triệu Mai anh lấy được khi đưa cô về nhà. Lúc nhập số điện thoại, Cao Dương đấu tranh tư tưởng hồi lâu mới lưu tên Triệu Mai. Anh soạn một tin nhắn gửi vào số điện thoại của cô “Hôm nay em có tiết dạy không? Sau giờ làm, tôi đi đón em nhé?” —Hoàn— Chương 11 ⟸ Ngày ấy, khi Bin vừa mới chỉ tròn 1 tuổi, vì cuộc sống mưu sinh vì khát vọng đổi đời, tôi cùng anh trai Cả chia tay gia đình, bạn bè, người thân để ao ước sang bầu trời Châu Âu đi tìm hạnh phúc! Chia tay con thơ, một đứa trẻ vừa biết nói chỉ tròn 1 tuổi! Nước mắt nghẹn ngào, tim quặn thắt, tôi xách vali trong tiếng nấc "Chình ơi"! Hai anh em cùng người thân ra sân bay Nội Bài để bay chuyến đầu tiên của cuộc hành trình là sang Mátxcơva của Nga! Trên chuyến máy bay kéo dài 11 tiếng đồng hồ mang biết bao giọt nước mắt, tâm trạng rối bời vì thương con! Thỉnh thoảng anh trai vỗ vai và động viên tôi cố lên! Hy vọng 2 anh em tìm đuợc tương lai! Chuyến máy bay đáp tại sân bay Nga với nhiều bỡ ngỡ vì xung quanh toàn người ngoại quốc! Chúng tôi trải qua đợt kiểm tra của hải quan sân bay rồi mượn điện thoại của người việt kiều nga để gọi cho đường dây đón! Đã có tín hiệu chúng tôi được đưa ra khỏi sân bay và đến với chiếc xe 4 chỗ rất cổ xưa hay xem trong phim rồi! Đi khoảng 2 tiếng đồng hồ đến 1 tòa nhà chung cư gọi là Kho! Vừa bước xuống xe, cái lạnh thấu xương của tuyết và nhiệt độ đang âm ê buốt cả răng, lạnh cứng người, bị trượt chân bổ nhào vì lần đầu tiếp xúc với tuyết đóng băng! Vào kho, giao vào tay của tên Quang Lùn người Ninh Bình, mỗi người nạp cho nó 200$ để ở và mua thức ăn và chờ ngày đi tiếp! Thời gian ở kho thật khốn khổ, lo lắng, mong đợi, hồi hộp và bị tịch thu hết tất cả mọi phương tiện điện thoai! Anh trai tôi và tôi vẫn giấu được cái iPhone và Oppo để liên lạc về nhà! Ngày qua ngày chúng tôi được cấp thức ăn là gạo và khoai tây! Có những lúc nó mang cả thịt lợn thiu và gà thối đang trong tình trạng phân hủy, khoai tây thì đã mọc mầm! Nhưng vì không biết tiếng, không thể ra ngoài, ngày qua ngày chúng tôi nhắm mắt cho qua! Hết thức ăn là chuyển qua mì tôm! Những cuộc điện thoại đắt đỏ mấy trăm nghìn một cuộc gọi từ VN-Nga, Nga-VN, chỉ gói gọn trog câu "Con khoẻ không? béo lên đuợc tí nào không?" Sau mỗi cuộc điện thoại là nước mắt lăn dài của 2 anh em! Ai từng đi Nga vào kho của Quang Lùn sẽ rõ, chèn ép, bóc lột, tham lam... tất cả mọi tật xấu của con người nằm gói gọn ở nó! Mỗi lần nó đến thì tim như đánh trận, lo sợ hoảng hốt mặc dù trong kho có 16 người nhưng ai cũng sợ nó! Kho có 2 phòng! Phòng nhỏ dành cho tôi và 1 cô ở Hà Nội! Phòng kia dành cho 14 người nam còn lại nằm dưới đất ngủ mỗi ngày! Mỗi người mỗi quê hương, mỗi hoàn cảnh cuộc sống, ai cũng mong đổi đời lo được cho tương lai của gia đình! Hai tháng với những lời hứa hẹn là sẽ đi tiếp nhưng rồi tất cả gói gọn ở chờ đợi! Hồi đó Bin mới 1 tuổi, tôi cai sữa Bin 1 ngày là đi ngay sang đây, thời tiết thay đổi, cơn tắc sữa hoành hành, căng tràn ở cổ ở nách ở ngực làm tôi khóc suốt, sữa càng chảy càng nhớ thương con lại vào phòng nhìn tuyết rơi khóc nức nở! Một hôm tiếng mở cửa của Quang Lùn vào gọi mọi người dậy và báo tin tối nay xuất phát lên đường! Điện thoại nó thu hết không sót cái nào, không ai liên lạc được cho người nhà, không ai kịp chuẩn bị! Nó lôi hành lý của từng người ra để lục lọi và kiểm tra vơ vét tài sản! Anh trai tôi và tôi cất điện thoại ở trong túi balo của tôi vì đồ phụ nữ nó bỏ qua! Tôi và mọi người nhanh chân thay quần áo, khoác cho mình bộ quần áo nhanh nhất có thể. Anh trai tôi có chiếc áo khoác da mông cổ mà lúc đi mẹ và chị dâu mua cho chống lạnh. Ấy vậy mà nó bảo "Địt mẹ mày cởi ra nhanh đưa nó cho tao, mày đi vượt biên hay mày đi chơi!" Thế là mồm nó quát, tay nó vơ luôn cái áo mặc ngay lên người nó! Uất ức thật mà đéo làm được gì!! Một thằng Tây to vào và nói "go, go go". Tôi và anh trai được đưa xuống xe ô tô và chở đi, lo lắng, run sợ lại gặp thêm những vụ tai nạn thảm khốc dọc đường như trong film! Chưa kịp ăn, đón giao thừa bên Nga với mì tôm sống cho đến nay vì hết thức ăn nó không mua đồ ăn vào nữa... Ngày 08/03/2016 ngày mọi phụ nữ VN đang hạnh phúc đón lễ thì tôi chìm trong trận sinh tử vượt biên lịch sử, chúng tôi băng qua những chặng đường trên chiếc xe ô tô cũ, 16 người chia làm 2 đội 2 xe, đi 1 ngày 2 đêm đến bìa rừng chúng đẩy bọn tôi xuống và giao lại cho bọn xe khác! Lần này chúng tôi được xếp vào 1 chiếc xe thùng chật hẹp, hôi tanh, cũ kĩ, ẩm mốc, 16 người ngồi chồng lên nhau không có chỗ thở! Đã 2 ngày chúng tôi không có gì để ăn, không có nước để uống, không có không khí để thở, người thì ngồi chồng lên nhau! Ai cũng tê hết chân tay mà không có không gian mà cử động! Từng đoạn đường xóc như ổ gà, đau ê ẩm, đói, khát, mệt, 16 người đã kiệt sức.... Đến bìa rừng để vượt bộ chúng nó mở cửa cái rầm, 2 thằng Tây hét "go go go" như chó sủa. Tôi và mọi người chỉ kịp đi đôi giày có 30 giây! Tôi chưa kịp cột dây giày cũng đành nhảy xuống xe lao theo! Trời tối quá không nhìn thấy gì, tuyết đóng băng trơn trượt, tôi lao xuống xe trượt bổ cú đầu tiên như muốn vỡ cả xương chậu! Định mệnh, tưởng bọn chúng dừng xe cho chúng tôi ăn hoặc uống miếng nước! Chúng tôi cứ thế là trợn mắt lao, trời tối lắm nhưng vì tuyết rơi nên con đường trắng xóa, chỉ biết căng trợn mắt trong bóng đêm! Trời đổ mưa, tuyết dày hơn rất nhiều! Tôi đi được 1 quãng và giày lún dưới tuyết không rút lên được nên đành bỏ lại chạy chân không! Mọi người cũng bị trượt bổ như trượt patin! Ôi! Chân tay lạnh cứng, tôi chạy bộ với đôi chân trần trên tuyết 7 tiếng! Một người con gái đói, khát, mệt, kiệt sức, ướt đẫm vì mưa và tuyết lại thêm đôi chân đất đã bị bỏng rộp vì đi trên tuyết quá lâu! Chúng nó không cho nghỉ, cứ thế xô nhau và go go go! Ai theo không kịp kẻ ấy bại trận và bị bỏ rơi giữa rừng! Chúng tôi đấu chọi với trận sinh tử! Thỉnh thoảng tôi ngoảnh lại phía sau hét anh trai xem thử anh có lên tiếng nữa không! Vì quá mệt nên tôi bám víu vào mấy người khác! Trên đường đi bổ xuống lần nào tôi bốc từng nắm tuyết ăn từng đó! Cứ thế bốc ăn và nuốt, vì đói vì khát, đến lúc ai cũng kiệt sức bọn Tây cho nghỉ lại 5 phút, 16 người ướt sũng nằm trên tuyết thở với những tia hy vọng cuối cùng và tôi cũng vậy! Rồi thằng Tây dẫn đường sai,dẫn đi lòng vòng trong rừng không lối ra, qua từng hố sâu chúng tôi vấp ngã triền miên! Đang đi nó thấy tín hiệu của cảnh sát tuần tra! Nó chạy thục mạng và mọi người chạy theo! Tôi không hiểu chuyện gì, thấy mọi người chạy cũng quay đầu chạy! Một tiếng súng nổ vang trời và pháo sáng như cháy rừng để chúng phát tín hiệu cho đồng đội! 16 người hoảng sợ mỗi người chạy 1 hướng, còn tôi chỉ biết quay đầu là bờ, trớ trêu thay vừa chạy quay đầu húc phải cái cây lớn bị gãy chắn ngang đường, tôi bổ xuống ngã quỵ và úp mặt xuống đất nằm im nhưng tôi là người bị phát hiện và bị bắt đầu tiên vì té gần chỗ nó bắn súng nên sáng nhìn thấy được! Nó hỏi tôi, tôi nói người VN và một người tiếp theo bị bắt! Chúng tôi ra sức hét mọi người ra tự thú vì không bị bắt chúng tôi cũng bị chết đói chết khát, chết vì hổ vồ vì khi công an bắt nó chỉ chúng tôi xem dấu chân của hổ! Thế là tôi hét Anh Bình ơi! Anh Hòa Ơi! Anh Tuấn ơi..... mọi người ra đây đi thà bị bắt còn hơn bỏ mạng nơi đây! Mọi người nghe thấu tiếng gọi của tôi nên đi ra từ những bụi rậm! Tôi và mọi người được công an đưa ra bìa rừng nhưng tuyết rơi quá dày chúng tôi liên tục bị rơi xuống hố! Tôi phó mặc tất cả không thể bước đi nổi nữa! May có em Quang Hải Phòng và anh Hoà Đô Thành cứu và dìu tôi! Tôi niệm chú nam mô a di đà phật, tôi dặn mình phải sống để về với Bin! Bin còn nhỏ dại, cha mẹ trông mong! Thế là tôi gồng hết sức mình ra bìa rừng, bọn công an đánh đập mấy anh em! Nó đạp vì đi chậm quá! Anh trai tôi cũng bị đập! Chân tôi bỏng tuyết nặng, tay anh tôi bị cây đâm rách toe cả bàn tay mà lạnh tê nên mất cảm giác và không biết mình bị thương! Chúng tôi bị thất lạc 3 người giữa rừng không tìm thấy! Sau khi về biên phòng chúng tôi bị nhốt trong 1 phòng tắm hôi hám, bẩn thỉu, bọn công an đái ỉa cách nhau có 1 tấm bìa mỏng! Ngày tháng kinh khủng vượt rừng bốc tuyết ăn thay nước thay cơm, đến mức cổ họng đau buốt không nói nổi! Sau đó chúng tôi bị lục soát tiền vàng và tài sản bị tịch thu. Chúng đưa chúng tôi về tòa án và trại giam còng chúng tôi nối tay nhau lôi nhau đi mà cổ tay ứ máu như thời nô lệ 1945 ta thường xem trong film! Chúng tôi như những kẻ ăn xin nơi xứ người! Tiếng không biết, quần áo không có mặc, giày không có để đi! Mỗi người được phát 1 cốc và 1 thìa nhôm! Tôi khát quá và xin nước uống! Chúng ra hiệu cho tôi đến cái bể rửa tay bên bồn cầu! Tôi há hốc mồm ra tỏ ý không phải nhưng chúng gật gật rồi cười hả hê! Vào trại mở cửa ra là bọn Tây già trẻ lớn bé phòng 6 người, chúng hút thuốc ghê rợn và nhìn tôi bằng ánh mặt đáng sợ! Ánh mắt ghét bọn VN! Tôi run sợ không ngủ được! Ngày đầu tiên là những bữa kiểm tra và bữa ăn chan đầy nước mắt, cháo hạt có cả vỏ lúa! Tôi sáng tác bài thơ "Trong tù không bạn cũng không ca Sáng ăn cháo loãng với nước trà Trưa ta ăn nhanh hai bát nữa Một bát canh chua bát cháo hoa Tay múc mồm nhai chưa kịp nuốt Cảnh sát tới gọi trả bát đây Buổi chiều là suất khoai tây Kèm miếng cá luộc ăn ngay vội vàng Đêm đêm nằm ngủ mơ màng Nhớ cha nhớ mẹ bàng hoàng thâu đêm Nghĩ tới cu Bin càng nhớ thêm Mong trở về nước từng đêm từng ngày. Vậy đấy, ngày qua ngày bọn Tây hút thuốc đến nghẹt thở, chúng trấn lột hết quần áo ấm của tôi, tôi không biết kêu than cùng ai, mỗi bữa ăn kinh khủng trôi qua, chan cùng bao nước mắt, nhớ nhà nhớ cha mẹ nhớ con thơ!!! Từng ngày ở trại dài như cả thế kỷ! Lần đầu ra tòa xử 2 tháng lên 4 tháng 6 tháng! Bao con người quỳ xuống xin về với gia đình nhưng vô ích! Mỗi ngày chúng đưa đi tập thể dục giam trong phòng nhỏ nhiều người canh giữ! Vào đó tôi đọc được những tâm thư của biết bao con người việt nam sa lưới và tuyệt vọng ở chốn trại tây! Có người đã chết ở đây vì uất hận! Trong trại không có gì mà ăn, nào lúa, nào cá sống, nào khoai tây thối nhưng có ăn còn hơn chết đói! Anh trai tôi và mọi người mỗi ngày chỉ được chia ăn có 1 thìa cháo, uống nước trong nhà vệ sinh! Ở chung với rận cắn khắp người. Rồi 1 ngày trong những năm tháng đó tôi vượt qua được cơn thần chết! Tôi bị lên cơn đau bụng và tiêu chảy cấp tính! Phòng anh trai ở dãy đối diện và tôi hét lớn, khóc thê lương "anh ơi! em đau lắm, cứu em với, em chết mất, uống thuốc bọn tây đưa mãi không khỏi được!" Tôi gục xuống! Chúng nó ra tín hiệu gọi cấp cứu! 1-2 giờ sáng tiếng ngục tù vang vọng, rầm rầm inh ỏi, biết bao cảnh sát bao nhiêu y bác sỹ vây quanh tôi cấp cứu cho tôi! Tôi thoi thóp nhắm chìm mắt lại, chúng đo huyết áp rồi tiêm thuốc cứu sống tôi! Tôi đã thắng được thần chết! 6 tháng trại trôi qua lại ra trại hồi hương chờ kết quả về! Ăn những món ăn ghê rợn nhưng may sao còn có cơm và gọi được về nhà! 6 tháng trời bặt vô âm tín, không thông tin không liên lạc, vỡ òa sau mỗi cuộc điện thoại! Nỗi nhớ nhà tăng lên! Nhưng trớ trêu chúng tôi ngủ ở trại ký túc, ma tây nó cứ rung giường cả đêm thật đáng sợ! Nói không ai tin nhưng đó là sự thật! Cả quãng đường như 1 bộ phim! Đến ngày về bọn cảnh sát còng tay ra tận sân bay đưa lên tận máy bay! Ai cũng nhìn chúng tôi như người ngoài hành tinh vậy đó!!! Đó là chỉ nói tóm tắt ngắn gọn về vượt biên đi Châu Âu thôi! Khuyên những ai đang có ý định đi thì tìm hiểu con người và con đường đúng đắn mà đi! Đánh đổi bằng xương máu cả!!! Cuộc đời này có gì mà chưa nếm! Cuộc sống thực tại đang cố gắng từng ngày! Ai muốn đi cứ đi ai muốn rời cứ rời! Còn tôi cố gắng sống tốt rồi chắc chắn sẽ được bình yên! Miễn sao sống không hổ thẹn lòng mình và có lỗi với đời là được! Chúc tất cả những người con xa xứ có một sức khoẻ và luôn cố gắng thật nhiều để sớm về bên gia đình và người thân nhé!!! Thương tất cả những người con xa xứ! Tình Còi Phần 1 Website chuyển qua tên miền mới là các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email [email protected] nhé! Chuyến xe khách lặng lẽ chạy trên trên đường. Hai bên đường tối đen như mực, nếu không có đèn của những chiếc xe khác trong đêm thì đúng là một sự cô đơn đến nao lòng, trời gần sáng se lạnh, mọi thứ đều im lặng chỉ còn tiếng xe, tiếng ngáy đều đều của lão già ghế bên cạnh. Tôi buồn ngủ, nhưng chẳng thích ngủ tí nào, nằm dựa vào kính xe nhìn ra bên ngoài mặc dù chẳng thấy gì. Dòng suy nghĩ cứ ùa về, có một chút lo lắng, một chút hồi hợp và cả háo hức nửa chứ. Sắp làm sinh viên có khác, cảm giác thiệt là lung tung hết, trong đầu tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh, nào là mỳ tôm, nào là anh em chiến hữu, nào là giảng đường, nào là những mối tình sinh viên ngọt ngào … Không biết có giống như những gì tôi được nghe, được kể, không biết mọi thứ có thú vị như trong phim, trong truyện tôi được coi về cuộc sống sinh viên không nửa. Suy nghĩ, dự tính là vậy chứ cũng lo lắm chứ, cơm áo gạo tiền, dù gì đồng lương giáo viên ít ỏi của mẹ tôi làm sao đủ cho tôi sống ở cái đất Sài Gòn nghe nói đắt đỏ, tốn kém dữ lắm. Mà thôi lo lắng chi nhiều, dù sao cũng chính tôi bỏ hết mọi sự sắp xếp cho tương lai ổn định của gia đình tôi để chọn con đường bon chen lên Sài Gòn thử làm sinh viên một cho biết mùi đời với người ta mà. Nhớ cái hôm biết được kết quả đại học xong mẹ tôi có hỏi – Mày tính sao hả con? Mẹ lo cho mày mấy con đường liệu mà tính cho kỹ. Tương lai của mày mẹ lo tới đó thôi con! Tôi trầm ngâm. Thiệt là khó nghĩ quá đi. Mẹ tôi nhờ bà con lo cho tôi một là theo ông anh giám đốc một cty, vừa được đào tạo, vừa có lương thử việc ít nhất cũng 10 triệu trở lên mà mẹ còn vẻ ra cái viễn cảnh đi theo phụ giữ ghế giám đốc cho ông anh nửa mới ghê chớ =. Còn con đường thứ hai là theo ông chú bên quân đội nghe đâu chức lớn dzữ lắm, viễn cảnh cũng an nhàn, được nhà nước nuôi, được làm công dân gương mẫu, sống tốt đời đẹp đạo. Nghĩ tới đó thôi là muốn ớn lạnh trong người rồi, đi học có mấy cái nội quy nhỏ của trường lớp mà tôi còn quậy muốn banh cái trường giờ kêu tôi khép mình vô cái khuôn khổ của quân đội thà giết tôi còn hơn. Nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ tới nghĩ lui, mấy ngày nay nghe tụi bạn hết đứa này tới đứa kia nhận giấy báo nhập học, khăn gói lên Xì-phố học đại học thấy cũng ham. Tính tôi lại thích thử thách,mạo hiểm, không thích nghe theo sự sắp đặt của bất cứ ai cho nên có lẽ tung cánh thử sức mình vài năm xem sao. Vậy là tối đó tôi phán một câu xanh rờn. – Mẹ! Con đi Sài Gòn học. Thử sức vài năm rồi tính tiếp. Mẹ tôi chẳng thèm hỏi gì nhiều gật đầu cái rụp. – Ờ đi đi cho biết cực khổ con à! Mải mê suy nghĩ trời gần sáng hồi nào hổng hay. Xe cũng vừa tới Tiền Giang. Tôi vươn vai sửa soạn hành lý chuẩn bị xuống xe. Thiệt là học ở Sài Gòn nhưng giờ phải ghé Tiền Giang một hai ngày rồi mới được thả đi. Phải giải quyết xong nhỏ bạn gái cuối cùng trong số vài cái mối tình học trò linh tinh vớ vẫn của tôi để còn yên tâm mà dấn thân bắt đầu cuộc sống mới nữa chứ. Nói gì thì nói tôi chưa bao giờ gặp nhỏ ở ngoài đời, chỉ nói chuyện, chat qua webcam vậy đó mà iu nhau đúng là tình ảo. Nói chung nhìn qua webcam với hình thì nhỏ xynh xắn, dễ thương nhưng không biết bên ngoài thì có khác không đây. Mấy hôm trước tôi nói sẽ lên Sài Gòn học, vậy là con nhỏ một hai bắt tôi phải ghé Tiền Giang để iu offline theo cách nói của nhỏ là “ Em muốn tụi mình chuyển từ tình ảo sang tình thật” … Khóc lóc, giận dỗi và cả đe dọa bỏ học bỏ nhà đi kiếm tôi cuối cùng nhỏ cũng ép tôi ghé Tiền Giang gặp mặt … Xe dừng ở Tân An, tôi xuống xe, móc điện thoại gọi cho nhỏ. Đã gọi điện kêu ra đợi rồi mà giờ bỏ tôi một mình đứng bơ vơ. – Alo! … Tui xuống xe rồi nè chị 2 trốn đâu dzậy? – Hihi anh xã nhắm mắt lại đi. – Dẹp không có xã huyện gì hết em lại đón anh nhanh dzùm. Mỏi chân quá – Thì anh nhắm mắt cái đi năn nỉ mà. 1 phút nha nha nhaaaaa … Hôm nay không biết bày đặt trò gì nữa rồi. Thôi kệ để coi nhỏ làm gì với tôi. Nhắm mắt mà lòng cũng hồi hộp, dù gì cũng chưa bao giờ gặp mặt ở ngoài đời mà. Lo là lo cái vụ nhỏ mà cao hơn tôi là coi như lấy cọng bún thắt cổ tự tử có nghĩa hơn … . Tôi khịt khịt mũi, hình như có mùi nước hoa của con gái. Quái tự nhiên cái mũi tôi nóng nóng, cái nóng đó chạy từ từ vòng qua má, tới tai, xong chạy ra sau gáy rồi lại quay vòng ra trước mũi – trời trời không lẽ trúng mắt ra tôi té ngửa. Thì ra nhỏ đứng kế tôi nảy giờ. – Làm gì dzậy sao tới không lên tiếng? – Đang nghiên cứu anh xã – nhỏ cười má lúm đồng tiền. tôi thích nhỏ nhất là cái má này mà – Nghiên cứu chi chị 2 . – Thì coi phải anh xã của em không mà ^^.Anh nè! – Gì . – Phải anh xã không anh xã Con này rảnh không phải tôi chứ không lẽ thằng nào rảnh đứng nhắm mắt cho nó nghiên cứu nảy giờ – Ờ chắc hổng phải chị lầm người rồi ha. Nghi ngờ hỏi chi nửa – Hihi người ta hỏi cho chắc mà. Tại anh xã baby hơn trên hình sợ lộn người – Ờ nghĩ cũng đúng coi vậy chứ mặt tôi ở ngoài non choẹt à. – Thôi mệt. Giờ sao. Đứng giữa đường hoài hả chị – Ghét, kêu chị hoài, làm như người ta lớn tuổi không bằng. Anh xã chưa ăn sáng đúng hôn? – Ờ chưa ăn. – Vậy em đưa anh xã qua nhà nghỉ bỏ đồ rùi tụi mình đi ăn sáng hen. – Uhm! Rồi đi bộ hở . – Hihi xe em để sau lưng xã kìa. Tôi ngồi lên xe để đồ đạc lên trước xe xong, nhỏ nhảy tót lên ngồi sau lưng vòng tay ôm lấy tôi. Mèn ơi con này gan dù là bạn trai nhưng mới lần đầu được gặp mà ôm tỉnh bơ. – Mới gặp lần đầu dám ôm rùi hả – Có gì không dám. Em ôm anh xã của em mà. Tôi lắc đầu mĩm cười siết ga, nhỏ càng siết chặt tôi hơn đầu dựa vào vai tôi hát khe khẽ. Chắc nhỏ vui lắm. Vậy là cả ngày hôm đó nhỏ với tôi đi khắp các nơi nhỏ hay nói đến trên mạng, từ trường học, quán café, đến chỗ nhỏ hay ra chơi với tụi bạn nhỏ. Lúc này tôi mới có dịp nhìn kỹ lại cô bé này, cao bằng tôi, ngoài gương mặt xinh xắn ra thì dáng nhỏ Linh phải nói là ổn, điện nước đầy đủ nếu không muốn nói là dư so với mấy đứa con gái cùng lứa hoặc chí ít hơn hẳn mấy con mắm trong lớp tôi. Tối nhỏ lại đưa tôi đi dạo, ăn uống linh tinh căng cả bụng rồi mới trở lại nhà nghỉ. Biết bao nhiu lời định nói với nhỏ mà cả ngày hổng thể nói ra được, thấy nhỏ vui cũng không nỡ nói ra. Thiệt tình tôi cũng không biết tôi có thích nhỏ thật hay không nữa. Tôi nhảy lên giường trùm cái mền lại thở nhiên nhỏ nhảy lên chui vào nằm kế bên. Tôi quay qua nhìn nhỏ chưng hửng – Gì đó. – Gì là gì? – Tối rồi sao không về nhà đi cho tui ngủ nửa. Bộ không ngủ hả? – Thì ngủ nè. – Là sao tính ngủ đây luôn hả. Mẹ em la sao. – Hì hì em xin mẹ qua qua nhà nhỏ bạn ngủ tập văn nghệ mà. – Ngủ đây không sợ tui làm gì bậy hả? – Xí tui đạp lọt giường lun chứ mơ làm bậy à. Nhỏ chu chu cái mỏ rồi giành lấy cái mền cuộn tròn nằm nhìn tôi. Tôi cũng chẳng muốn cãi với nhỏ làm gì nữa vì trong đầu tôi lúc này nhiều suy nghĩ lắm. Thật khó để nói ra rằng tình cảm của tôi dành cho nhỏ vẫn chưa đủ để nhỏ trở thành người yêu tôi, tôi không muốn chỉ vì những trò đùa tình cảm của tôi hồi còn học 12 sẽ làm tổn thương nhỏ, dù gì trong những ngày tôi chìm đắm trong sự chán nản, thù hận và bất cần, cô bé này đều chịu khó ngồi chia sẻ với tôi dù là đêm, hay ngay hoặc bất cứ lúc nào tôi gọi. Lần này tôi ghé gặp nhỏ để tạm dừng mối quan hệ tình cảm này lại vì tôi muốn để quá khứ qua một bên bắt đầu cuộc sống mới … Nhưng sao nói ra được đây khi cô gái nằm kế bên tôi thực sự đáng yêu và đang rất vui bên cạnh tôi. Mà điều đáng lo hơn là tôi sẽ không kiểm soát được bản thân nữa … nổi điên lên quá trời … nãy giờ người ta lo suy nghĩ chuyện trọng đại còn chị 2 này nằm kế bên hát mấy bài trẻ con, nhỏ nằm sát người làm tôi không thể không lén nhìn nhỏ được. Đột nhiên nhỏ ngước mặt lên và tất nhiên bắt gặp ánh mắt của tôi. – Á đồ dê xồm nhìn lén gì đó – nhỏ dứ dứ nắm đấm trước mắt tôi. – Nhìn gì đâu … tại … tại … anh – tôi hơi lúng túng – mà em nằm xích ra đi nóng mún chết à … cứ nằm sát sát dzậy ai mà chịu nổi. – Xí em làm gì kệ em nha ai bỉu anh nhìn chi. – Ơ, nằm ngay tầm mắt người ta mà không cho nhìn. – Không cho đó … a nhắm mắt ngủ đi, ai mượn mở mắt chi. Thiệt là nổi điên với cái con cua này. Thôi ráng nhắm mắt nghĩ về bồ tát coi bộ có lý hơn. Tôi thở dài nhắm mắt lại. Được khoảng hơn 10 phút, gần như tôi sắp đi thăm bồ tát thật thì mặt tôi nóng nóng vì hơi thở nhẹ nhẹ … chưa kịp mở mắt ra thì môi tôi đã chạm vào một bờ môi mềm mại của ai đó. Máu trong người tôi chảy rần rần … không lẽ bồ tát linh dzữ vậy hả trời … mà thôi kệ bồ tát hay ai đang cưỡng hôn tôi cũng mặc kệ, cái tính tôi ai cưỡng gì chứ mấy cái vụ này thì càng khoái = … Không cần mở mắt ra tôi đưa tay siết chặt lấy người đang hôn tôi … nụ hôn say đắm và ngọt ngào, đã lâu rồi tôi không hôn một cô gái nào mà … Mọi thứ càng lúc càng không thể kiểm soát được nữa rồi. Nhỏ giờ nằm hẳn lên người tôi, hai tay nhỏ bắt đầu mở từng cúc áo tôi ra trong khi đôi môi vẫn không chịu rời môi tôi … . Chiếc cúc áo cuối cùng chuẩn bị được mở xong thì tôi nắm lấy hai bàn tay nhỏ rồi ngồi dậy khẽ đẩy nhỏ ra một bên … Nhỏ đưa ánh mắt ngơ ngác nhìn tôi. – Sao vậy anh. – Anh … anh nghĩ mình không thể. Anh là người không tốt … Anh … tình cảm của anh với em..dường như vẫn chưa đủ lớn để làm gì hay hứa hẹn gì với em hết. Anh vẫn còn là thằng long bong … .anh … anh … .sợ nếu mình vượt quá giới hạn … người thiệt thòi sẽ làm em … anh sợ em phải chịu tổn thương khi gắn cuộc đời vào một thằng chưa biết ngay mai ra sao như anh … . Tôi nói nhiều lắm … nói những điều tôi đang nghĩ trong lòng ra với nhỏ từng câu từng chữ một, không biết nhỏ có bị tổn thương không chỉ thấy đôi mắt nhỏ dường như đánh mất niềm vui từ lúc gặp tôi đến giờ … Nhỏ im lặng, không nói gì. Tôi cũng vậy, nói ra hết tất cả, tôi cũng chuẩn bị cho tình huống xấu nhất là nhỏ sẽ bỏ đi ngay bây giờ. Hơn 15 phút trôi qua … chợt nhỏ đứng dậy bước vào phòng tắm. – Em tắm một chút. Anh chờ em nghen. Tiếng nước chảy nhẹ nhẹ dường như không đủ lấp đi tiếng khóc của nhỏ. Tôi nằm đó mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Đứng dậy định gõ cửa phòng tắm để an ủi mà cũng ngập ngừng không dám bước chỉ đành đứng dựa vào tường … lặng im nghe tiếng nước, tiếng gió, tiếng xe chạy ngoài đường … tôi mỉm cười chua chat … .dù sao nhỏ cũng không phải là người đầu tiên tôi làm đau và rời xa theo cách như vậy. Nhưng sao tôi thấy lạ trong người quá … tôi hối hận chăng … Cửa phòng tắm mở, nhỏ bước ra đứng cạnh tôi. Vứt bỏ lon bia về góc phòng, tôi quay qua nhìn nhỏ … trên người nhỏ giờ chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi tôi treo trong phòng tắm lúc sáng. Linh chẳng nói gì, chỉ nhìn tôi bằng ảnh mắt dịu dàng … – Em không sao chứ … anh … xin … .l … .. Lời nói chưa kịp nói hết nhỏ đã ôm chầm và đặt lên môi tôi một nụ hôn gấp gáp và mãnh liệt … . nhỏ rời tôi ra, nhìn tôi nói trong nước mắt – … Em yêu anh … em hiểu anh đang nghĩ gì … em không phải người dễ dãi … nhưng em yêu anh … em sẽ chờ anh xã đến chừng nào anh xã quay lại thì thôi … Rồi nhỏ lại hôn tôi say đắm … Bản thân tôi cũng cảm nhận được tình cảm của Linh hơn những gì tôi tưởng … Khẽ đưa bàn tay ôm chặt lấy Linh. Có thể tôi không thích nhỏ nhưng vào lúc này tôi không thể lạnh lùng được. Giấc ngủ ngon lành, trời sáng … đã đến lúc tôi tạm biệt nhỏ để tiếp tục hành trình của mình … trước khi nhỏ ôm chặt lấy tôi nói rất nhiều, rất nhiều … đến nỗi tôi chẳng còn biết trả lời gì nữa. Chỉ còn cách ôm chặt lấy nhỏ để rồi lặng im bước lên xe tiếp tục hành trình về Sài Gòn. Nơi tôi bắt đầu một cuộc sống mới, với những thử thách và điều thú vị mới … Ngồi trên xe, lặng lẽ trả lời từng tin nhắn đầy yêu thương của nhỏ mà lòng tôi cứ lan man không có tý cảm xúc nào hết. Ngày hôm đó đánh dấu ngày đầu tiên tôi đã bắt đầu cho cuộc đời sinh viên phía trước và tôi cũng không biết được rằng sau ngày hôm ấy tôi cũng đã bắt đầu những chuỗi ngày đầy những buồn vui, ngọt ngào, hạnh phúc, tội lỗi, đau khỗ và cay đắng …

câu chuyện đời tôi ngoại truyện