Chu Nhược Ly xinh đẹp cao lãnh cùng tôn quý, làm mập mạp trong lòng lửa nóng. Hắn ha ha cười một tiếng sau nói: "Thật tốt, không xách hắn, nhưng là thần có chuyện quan trọng bẩm báo bệ hạ, thỉnh bệ hạ dời bước đến nơi yên tĩnh nói chuyện." Chu Nhược Ly hơi hơi nhíu mi, biết mập mạp lại muốn chơi làm thân thể của nàng. Được mấy hôm, hết hi vọng, em đi nhờ taxi một người quen cũng là dân trốn trại về Tuen Mun ( tên một trại tự do khác của người Việt tị nạn ). Vào trại này khó hơn vào trại 46, để tránh bị cảnh sát gác cổng ( trại 46 không có cảnh sát gác cổng ) em phải đi vòng ra Mỵ Nương được vua cha yêu thương rất mực. Nhà vua muốn kén cho nàng một người chồng thật xứng đáng. Sự Tích Trầu Cau. Trichtu: Vietxinhxinh . Thời xưa, một nhà quan lang họ Cao có hai người con trai hơn nhau một tuổi và giống nhau như in, đến lỗi người ngoài không phân biệt 8 Vũ Vy đã cảm nhận được trong mắt bà ta có biểu hiện gì, cười lạnh "bà ắt đang hối hận vì lúc đó sao không đem một trong hai nữ nhi của bà phối hôn đúng không!? Tuy Vũ Vy ta không thích tên thái tử đó nhưng hảo hảo cũng không cho bà được như ý nguyện. Yên Tử Village nằm dưới chân núi Yên Tử. Khu vực Quảng Trường Minh Tâm. Yên Tử Village hay còn được gọi là Làng Hành Hương. Sảnh Lễ Tân. Sảnh Lễ Tân. Đường nội bộ tại Yên Tử Village bao phủ sắc xanh. Nhà hàng Cơm Chay Làng Nương chuyên phục vụ món Chay đặc sắc. hoa hoc lap the_hoa hoc 2. Giáo viên: ThS. Nguyễn Thị Kim An. - Cấu tạo của phân tử là trật tự sắp xếp các nguyên tử trong phân tử và kiểu liên kết giữa các nguyên tử trong phân tử. - Cấu hình của phân tử là cách sắp xếp trong không gian của các nguyên tử hay nhóm nguyên tử Hàn Kỳ ỉu xìu mặt như cái bánh bao, nhỏ giọng oán giận: " Nương tử, nàng thật xấu rồi, nhân lúc ta đang nói chuyện mà hôn ta khiến cho ta chưa phản ứng kịp thời, do vậy vẫn chưa cảm nhận được, cho nên… nương tử, hôn lại một cái nào ^^" " Hàn Kỳ…!" Nhân vật chính là Vũ Nương, một người phụ nữ trung trinh, tiết hạnh, đẹp người vẹn nết nhưng lại bị chính chồng nghi oan thất tiết. Do không có cơ hội để minh oan cho mình, Vũ Nương đành phải nhảy sông tự vẫn để chứng minh sự trong sạch. Vay Nhanh Fast Money. Tháng 8, tại quân doanhThẩm Ngạn đang ngồi xem binh thư trong lều chủ soái thì nhận được thư nhà thông báo rằng Liễu Thê Thê có thai. Điều này đối với mọi người là một tin vui nhưng với Thẩm Ngạn thì lại là một tin cực xấu.Liễu Thê Thê có thai?’ Mày kiếm khẽ nhíu, Thẩm Ngạn ngoại trừ nghi hoặc thì càng nhiều hơn là lo sợ. Tại sao Liễu Thê Thê lại có thai được, rõ ràng là hắn không hề chạm vào cô ta mà…Nếu thật sự như hắn nghĩ thì chỉ có hai khả năng. Một là Liễu Thê Thê có tình nhân bên ngoài, còn hai là… cái thai đó là giả, mục đích của cô ta là giá họa cho A Ngưng đi. Hắn nhớ không lầm thì không lâu sau sẽ truyền đến tin cô ta bị sẩy thai. Lúc trước vì tin tưởng cô ta nên mới nghi ngờ A Ngưng để rồi chính hắn phế tay của nàng hơn nữa lại làm chuyện không bằng cầm thú với nàng khiến nàng hận hắn…Nhớ lại chuyện cũ làm cho tâm Thẩm Ngạn đau đớn không ngừng. Nàng yêu hắn nhưng cũng chính hắn làm cho nàng từ yêu thành hận. Đến khi Lạc nhi mất nàng chính là hận hắn cũng không thèm. Cứ như vậy khoảng cách của nàng và hắn càng xa cho đến khi nàng ở lại vĩnh viễn trong mộng, rời xa hắn mãi mãi. Chuyện xưa lần nữa diễn ra trước mắt chợt hắn cảm thấy mình thật ngu ngốc, ngu ngốc mới tin lời Liễu Thê Thê nói là sự thật. Con người như Liễu Thê Thê làm hắn cảm thấy chán ghét nhưng so với cô ta hắn còn đê tiện hơn, không phải sao?Nếu cái thai kia là thật thì hắn sẽ thuận nước đẩy thuyền thành toàn cho Liễu Thê Thê nhưng nếu ả muốn hại A Ngưng lần nữa thì cũng đừng trách hắn ra tay tàn phủTừ lúc nghe nói Liễu Thê Thê có thai, Tống Ngưng đã sai người đưa một số dược liệu qua cho cô ta bồi bổ. Đùa sao, nếu cô ta có gì bất trắc thì mọi tội danh sẽ đổ lên đầu nàng đó a, dù tên Thẩm Ngạn kia không nói gì thì nàng cũng bị người đời mắng chửi chết dù Tống Ngưng không muốn mang tiếng xấu nhưng khó tránh khỏi Liễu Thê Thê hãm hại. Sau khi đưa dược liệu cho Liễu Thê Thê, ngày hôm sau Tống Ngưng nhận được thiệp mời lên núi Cù thưởng hoa quế của Liễu Thê Thê. Nhìn tấm thiệp mời trong tay, cuối cùng Tống Ngưng cũng gật đầu đồng đi thưởng hoa quế ở núi Cù, vốn dĩ Tống Ngưng muốn đi kiệu nhưng nghĩ lại thì đi bộ từ đây lên núi vừa ngắm cảnh vừa rèn luyện thân thể một chút thì tốt hơn nên quyết định đi bộ. Nhưng Liễu Thê Thê thì khác, cô ta ngồi nhuyễn kiệu bốn người khiêng, đi theo là bốn nha hoàn cùng hai ma ma, lại cố tình đến trễ NG quá phô trương. Tống Ngưng thì chỉ mặc một bộ quần áo đơn giản, đi theo bên người chỉ có một nha hoàn hồi môn từ Lê Thê Thê vốn định ra oai phủ đầu với Tống Ngưng nhưng nhìn nàng một thân cung trang đơn giản lại đi bộ đến vô tình lại khiến Liễu Thê Thê chỉ là thiếp lại ỷ thế được sủng mà sinh kiêu, trong mắt người khác là hồ li tinh chuyên đi dụ dỗ nam nhân. Vì thế mà nhân cách của Tống Ngưng càng được các phu nhân trong kinh thành xem Thê Thê đưa tay lên vuốt ve bụng đem nơi đó dường như có một sinh linh đang tồn tại thật sự. Cái thai này vốn dĩ không có thật, ả cũng chỉ muốn nó làm vật dẫn câu lợi dụng cơ hội này giá họa cho Tống Thê Thê chủ động xuống kiệu, nháy mắt với tiểu nha hoàn bên cạnh ý bảo không cần đi theo. Liễu Thê Thê tự mình bồi Tống Ngưng đi dạo trên núi rồi giả vờ té ngã làm cho hạ thân xuất huyết. Tiếp đó ả lại cho người mua chuộc đại phu bảo rằng thai nhi đã không giữ được nữa. Tin tức này từ đó mà cũng nhanh chóng truyền viên Thẩm phủ“ Phu nhân, chuyện này tướng quân biết có tức giận hay không?”Tống Ngưng ung dung bưng ly trà lên nhấp một ngụm. Chuyện không liên quan đến nàng, không cần quan tâm. Rồi viết gia thư báo tin cho Thẩm 9, tin thắng trận truyền về kinh thành. Thẩm Ngạn mang quân khải hoàn trở vương gia Hoàng Phủ Hạo Thiên cũng tự mình đến đây để chúc mừng, thật ra nói chúc mừng chỉ là cái cớ, muốn tìm người trong mộng’ mới là Ngưng biết hôm nay Thẩm Ngạn trở về nhưng cũng không đi đón, đơn giản vì nàng lười’. Nhàm chán đi đón hắn, hắn còn không đủ tư cách đó đâu, nàng thà đi luyện kiếm còn hơn. Thật trùng hợp là Hoàng Phủ Hạo Thiên cũng đang đi vào hoa viên nơi Tống Ngưng luyện gốc đào là một nữ tử tuyệt mĩ khuynh đảo lòng người. Phượng mi nhàn nhạt như khói, đôi mắt sáng long lanh như nước mùa thu, môi anh đào căng mọng, kiều diễm ướt át, da thịt như băng tuyết. Gương mặt kia mặc dù không tô son điểm phấn mà đã linh nhược như tiên, so với tiên nữ bước ra từ trong tranh còn muốn đẹp hơn vạn phần khiến Hoàng Phủ Hạo Thiên nhìn đến hồn xiêu phách lạc. Hoàng Phủ Hạo Thiên rút sáo ngọc bên hông khẽ đặt lên bạc môi. Tiếng sáo du dương rung động lòng người hòa với điệu múa nhịp nhàng của thanh kiếm trên tay Tống Tống Ngưng điểm mũi chân định xoay người thì tiếng sáo dừng lại làm cho nàng không kịp thu thế, thiếu chút nữa thì ngã sấp xuống. Chỉ thấy một bóng dáng lướt qua ôm lấy nàng xoay một vòng trên không rồi đứng vững trên hương nữ tử xông vào chóp mũi khiến Hoàng Phủ Hạo Thiên ý thức được chuyện mình vừa mới làm. Phút chốc Tống Ngưng đã bị Hoàng Phủ Hạo Thiên ôm vào lòng ngực, hai cánh tay rắn chắc ôm lấy vòng eo nhỏ chưa đầy một nắm của nàng. Da thịt tiếp xúc làm cho Tống Ngưng nhìn rõ nam nhân yêu nghiệt trước mắt. Mày kiếm, mắt phượng, mũi cao, môi mỏng, tóc đen ba ngàn được vấn lên gọn gàng. Đây là lần đầu tiên nàng gần gũi cùngmột nam nhân như vậy, khuôn mặt không khỏi đỏ lên. Đưa tay định đẩy Hoàng Phủ Hạo Thiên ra lại bị một giọng nói phẫn nộ cắt đứt.“Hai người các ngươi đang làm cái gì?”Thẩm Ngạn gắt gao nhìn hai bóng dáng trước mắt, trong lòng hắn đã lửa giận cùng ghen tuông đã sớm cuồn khi chiến thắng, hắn liền không quản ngày đêm thúc ngựa trở về, chỉ mong sớm được gặp nàng, nào ngờ nàng lại không thèm đến đón hắn, làm cho hắn thất vọng. Hơn nữa là khi hắn đến gặp nàng lại để cho hắn thấy nàng cùng nam nhân khác thân cận. Hắn còn chưa dám…động vào nàng mà tên Tam vương gia kia lại dám phi lễ nàng. Thẩm Ngạn vô cùng vui vẻ dùng ánh mắt ân cần hỏi thăm 18 đời tổ tông nhà hắn’ rồi lại chuyển mắt trên người Tống Ngưng. Khi nhìn thấy khuôn mặt ửng đỏ mê người kia của nàng, rõ ràng là đang thẹn thùng. Từ trước đến giờ nàng đối với hắn cũng chỉ là tôn kính mặc kệ là kiếp này hay kiếp trước đều chưa từng có biểu tình như vậy. Mà bây giờ lại chỉ vì nam nhân kia ôm mà thẹn thùng… Nàng sẽ không thích tên kia đi? Không được, hắn không chophép điều đó xảy ra, nàng mãi mãi cũng chỉ được thuộc về hắn, mà hắn cũng không cho phép ai cướp nàng. Tháng sáu năm sauTống Ngưng ở biệt viện dưới sự chăm sóc của Nam Cung Diệp Thần và Hoàng Phủ Hạo Thiên đã sinh ra một bé ra cũng lạ, không hiểu sau khi Tống Ngưng dọn ra biệt viện Nam Cung Diệp Thần lấy được tin tức ở đâu mà hôm sau cạnh biệt viện của nàng có thêm một cái biệt viện nữa mà chủ nhân đương nhiên là Nam Cung Diệp Thần. Nhưng cái biệt viện ấy cũng chỉ làm bình phong đôi khi là nơi hắn ngủ qua đêm thôi vì đa số hắn đều ở biệt viện của nàng với lí do “Chăm sóc Tiểu Ngưng Nhi và bảo bảo”. Nếu không phải nàng biết sự tình thì thật sự nàng sẽ nghĩ đứa con này là con của hắn biết có phải là ông trời đùa nàng hay không mà cách biệt viện của nàng chỉ một con phố là biệt viện của Tam Vương gia Hoàng Phủ Hạo Thiên NG tỉ k cần thì cho muội a ‾╓ ‾ và sau đó biệt viện của nàng có thêm một “người khách quý” thiên a…Nàng đã làm gì nên tội chứ??? Ngày tháng yên bình của nàng…- - Ngoài lề tí - -Khi Tống Ngưng vừa chuyển ra biệt viện được ba ngày thì Thẩm Ngạn duyệt binh ở quân doanh hay tin, vội vã cho người đi tìm ở các biệt viện mà Thẩm phủ có. Khi tìm được nàng hắn vội đến ngay nhưng mà không ngờ lại hết lần này đến lần khác luôn bị Nam Cung Diệp Thần ngăn cản ở bên ngoài không thì người gác cổng thông báo nàng đã ra ngoài hoặc là Tam Vương gia tìm đến bàn bạc việc quân. Hắn sắp điên rồi a…NB quả là Thiên ca và Thần ca đoàn kết chống giặc ngoại xâm’ TP cho vừa anh quá à!!!Không những thế Liễu Thê Thê còn giở trò bỏ nhà ra đi’ nữa chứ. Hừ…muốn ngoạn thì hắn cũng sẽ ngoạn cùng với cô ta đến cùng. Hắn phái một nhóm 10 tên lính bình thường đi tìm cô ta. Nếu gặp thì đưa cô ta về với gia gia cô ta. Nếu không gặp thì ba ngày sau trở về. Dù sao sớm muộn cô ta cũng sẽ bị hắn hành hạ để trả thù thôi.NB s viết đoạn nì ta cứ cảm thấy ngôn tình ngược mà LTT là nữ9 z nhỉ TΔT- - Trở lại - -Do Tống Ngưng sau khi sinh xong cơ thể mệt mỏi nên Nam Cung Diệp Thần phải đi tìm thuốc để tẩm bổ cho nàng. Hoàng Phủ Hạo Thiên cũng thường xuyên đem đến linh chi ngàn năm, tuyết liên trăm năm để cho nàng tầm nay nhân lúc Nam Cung Diệp Thần đi tìm thuốc cho nàng và Hoàng Phủ Hạo Thiên đang xử lí công vụ chưa đến được, Thẩm Ngạn liền chạy đến tìm Tống Ngưng. Hắn biết người gác cổng là người của hai tên kia nên hắn quyết định……… trèo tường mà… hắn không biết phòng của nàng ở đâu biết có phải Thẩm Ngạn quá may mắn hay không mà hôm nay Tống Ngưng thấy trong người khỏe hơn một chút nên quyết định đi dạo hoa viên cho khuây khỏa. Và thế là Thẩm Ngạn đi nhầm vào hoa viên rồi vô tình gặp Tống Ngưng đang ngắm sen trong ảnh đập vào mắt hắn là một thiếu nữ mặc bạch y xinh đẹp đứng cạnh những đóa hồng liên tạo nên một khung cảnh duy mĩ làm người ta ngẩn cảnh này chỉ in vào đáy mắt của Thẩm Ngạn chưa đầy một khắc thì Tống Ngưng phát hiện ra hắn, không những thế mà tả hữu của Tống Ngưng còn xuất hiện hai nam tử tuyệt sắc đứng đối mặt với Thẩm Ngạn làm hắn có cảm giác mình là người thừa. Ý nghĩ vừa xuất hiện đã làm Thẩm Ngạn lửa giận công muốn tiến lên kéo Tống Ngưng về phía mình nhưng lại không thắng nổi hai tên kia. Nếu chỉ có một người thì hắn cố gắng sẽ ngang tay nhưng hai người thì…Thẩm Ngạn dùng sức cắn răng đến nỗi nghe được âm thanh “ken két” chói lúc bầu không khí đang căng thẳng với tình trạng là một nữ tử đang giữ hai nam tử đang trừng mắt thù hằn với một nam tử khác đối diện. Cái không khí quái dị này chấm dứt là do một đám hắc y nhân bất ngờ xuất ngờ với sát khí rất rõ ràng làm cho cả bốn phải nhíu mày. Nhất là Hoàng Phủ Hạo Thiên, hắn’ là người phụ trách an toàn cho Ngưng Nhi nhưng đám hắc y nhân này lại xuất hiện ở đây thì hắn’ phải xem lại các ám vệ của mình đó đương nhiên là một màng huyết tinh do bốn người ba nam một nữ ở biệt viện này gây ra. Nhưng đa số là Thẩm Ngạn, Hoàng Phủ Hạo Thiên, Nam Cung Diệp Thần ra tay còn Tống Ngưng thì chủ yếu là phòng thủ và giết một vài tên gần đó do thể chất của nàng vẫn chưa khôi phục. Các ám vệ và hộ vệ đều được đưa đi bảo vệ Thẩm Lạc hết biến đột ngột xảy ra khi Tống Ngưng đang đấu với một hắc y nhân. Kiếm sẽ đâm vào tim tên đó nhưng hắn lại né người sang trái rồi lăn một vòng trốn thoát. Tống Ngưng cơ thể sức lực không nhiều nên thu kiếm không kịp. Một kiếm kia cứ như thế đâm vào phía hậu tâm của Thẩm Ngạn đang chắn trước mặt Tống Ngạn nhìn mũi kiếm trước mặt mình rồi lại nhìn khuôn mặt của Tống Ngưng cười khổ một tiếng, đáy lòng lại chua sót không thôi. Nàng lại một lần nữa đâm hắn một kiếm xuyên tâm. Tuy không mất mạng nhưng lại đúng ngay vị trí cũ. Nhưng lúc đó là hắn vô tâm với nàng khiến nàng hận hắn. Còn bây giờ, là nàng vô tâm với hắn nhưng hắn lại không thê hận nàng, không hận nàng được và càng không muốn hận khi chìm vào bóng tối hắn còn nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của nàng, như vậy cũng đủ rồi…Tống Ngưng lúc này rất rối loạn. Lúc một kiếm kia đâm vào thân thể của Thẩm Ngạn, tâm của nàng đột nhiên nhói một cái, trong đầu cũng có một số hình ảnh lướt qua. Nhưng nó rất nhanh nàng chưa kịp nhìn thấy thì nó đã biến mất rồi. Lúc hắn ngã xuống, bọn hắc y nhân đã được giải quyết xong hết. Nàng lo lắng chạy đến chỗ hắn, thúc giục Nam Cung Diệp Thần cứu hắn. Khi đó nàng chỉ có một ý nghĩ là hắn không thê chết được. Hai tháng sauVì không thể từ chối yêu cầu của Nam Cung Diệp Thần nên Thẩm Ngạn đành phải bất đắc dĩ nhận lời. Mà thật raviệc bị thương mất trí nhớ của A Ngưng nếu Nam Cung Diệp Thần có thể chữa trị được thì không phải hắn vẫn còn cơ hội sao?Chỉ có điều, hắn đã cho người sắp xếp chỗ ở rồi mà tên kia nghe cũng không thèm nghe đã chạy đến bên cạnh phòng của Tống Ngưng ở làm cho hắn phải nghiến răng nghiến lợi mà chấp hoa viên“Tiểu Ngưng Nhi, nàng thấy Thẩm Ngạn thế nào?”“Sao ngươi lại hỏi như vậy? Không lẽ ngươi…”Tống Ngưng kéo dài âm điệu làm Nam Cung Diệp Thần tóc gáy cùng lông tơ đều dựng đứng lên, cảm giác bất an ập đến. Run giọng hỏi“Ta thế nào?” bưng ly trà lên nhấp một ngụm để bình tĩnh lại“Không lẽ…ngươi cũng thích hắn sao?”Câu hỏi của Tống Ngưng làm cho ngụm trà Nam Cung Diệp Thần vừa uống chưa kịp nuốt đã phun ngược trở ra. Hắn đen mặt nhìn nữ tử trước mặt, nữ nhân này nghĩ gì thế? Hắn đường đường là một nam nhân sao có thể thích nam nhân lại còn là tên mặt than kia. Hễ thấy hắn lại gần Tiểu Ngưng Nhi thì mặt đã đen hơn đáy nồi rồi, nếu đổi lại người thích là Tiểu Ngưng Nhi thì có thể Tiểu Ngưng Nhi nói “cũng”, không lẽ nàng cũng thích Thẩm Ngạn sao?“Tiểu Ngưng Nhi, nàng…thích hắn sao?” Nam Cung Diệp Thần cố đè nén vị chua lại“Không, người thích hắn là Liễu Thê Thê và đại ca ta a” NB -_-Nghe câu trả lời của nàng, Nam Cung Diệp Thần thở phào nhẹ nhõm, cũng may mà Tiểu Ngưng Nhi không có thích tên mặt than kia nếu không hạnh phúc cả đời hắn xem như xong rồi. Sau đó, liếc mắt nhìn về phía cửa hoa viên. khi Nam Cung Diệp Thần đang cao hứng thì Thẩm Ngạn đứng ở cửa hoa viên khi nghe câu trả lời của Tống Ngưng thì tâm hắn đều tan nát. Hắn muốn đi dạo hoa viên để gặp A Ngưng. Nghe câu hỏi của Nam Cung Diệp Thần, hắn cũng hồi hộp, chờ đợi, hắn cũng mong nàng nói “có” nhưng… câu trả lời của nàng đã thành công đánh tan ảo mộng của hắn, đánh hắn từ thiên đàng xuống mười tám tầng địa nàng ôn nhu hỏi han, chăm sóc hắn, hắn đã từng có ảo tưởng rằng nàng cũng có chút thích hắn, nhưng thì ra là không phải, nàng chỉ áy náy khi làm hắn bị thương thôi.“Nếu không thích hắn tại sao nàng lại chăm sóc hắn như vậy, còn nhất quyết phải chữa khỏi cho hắn.”“Tại ta làm hắn bị thương thôi”Tuy biết trước được, nhưng chính tai nghe thấy thìlại là một chuyện khác. Khó khăn lắm mới ổn định cảm xúc nhưng câu nói của Tống Ngưng lại lần nữa đánh hắn trọng thương.“Ta với hắn chỉ là nhất thời thôi, vốn chẳng có tình cảm, sau thời gian nữa hắn đưa hưu thư cho ta thì ta và hắn sẽ không còn quan hệ gì nữa, ngươi không biết đâu, lúc đầu…”Câu nói “không còn quan hệ nào” vang bên tai làm cho sắc mặt hắn càng trắng bệch hơn, lảo đảo lùi về sau ba bước, thân thể lung lay sắp ngã, nhưng lý trí nói cho hắn biết, hắn không thể nào ngã xuống, nếu nàng phát hiện hắn nghe lén thì nàng sẽ càng chán ghét hắn hơn thôi. Loạng choạng đi về phía thư phòng, bước chân không vững dường như có thể ngã bất cứ lúc bao giờ Thẩm Ngạn thấy đoạn đường từ hoa viên đến thư phòng lại xa như vậy. Đi vào thư phòng, quanh thân toát ra sự ưu thương nồng đậm.Thì ra nàng chưa bao giờ thích ta, là ta tự mình đa tình mà thôi ha…ha…’Thẫn thờ nhìn vò rượu trước mặt, nhớ lại đoạn đối thoại của Tống Ngưng và Nam Cung Diệp Thần, tâm càng đau thêm. Điên cuồng uống rượu, nhưng càng uống, tâm lại càng đau hơn, đến khi ý thức mơ hồ gục xuống bàn mới Phong ViệnNghe tì nữ thân cận thông báo tình hình của Thẩm Ngạn, từ lúc đi hoa viên trở về thì luôn nhốt mình trong thư phòng uống rượu. Liễu Thê Thê nhíu mày thật sâu. Tuy không biết có chuyện gì nhưng nàng’ cảm thấy chuyện này nhất định có liên quan đến Tống Ngưng. Mắt Liễu Thê Thê lóe lên tia tàn nhẫn, bàn tay trong tay áo cũng nắm chặt - -*- - - -Hắc dạ phong caoĐêm nay là một đêm âm u, mây đen che kín mặt trăng, gió lạnh rít gào thổi qua những tán lá tạo thành những âm thanh “xào xạt…”, đập vào cửa sổ đang mở nghe “kẽo kẹt”, càng nhìn càng cảm thấy bất Ngưng một thân trung y màu trắng bước ra từ phòng tắm, tóc dài buông xõa trên vai phối với màu trắng của trung y thì càng thêm chói mắt. Lúc nàng định lên giường ngủ thì trên nóc nhà đồng loạt có hắc y nhân mang khăn bịt mặt tiến tình trạng này nếu là nữ nhân khuê phòng thì đã sớm la hét thất thanh kêu cứu mạng rồi nhưng người này là Tống Ngưng – nữ tướng quân Lê quốc, tình trạng gì chưa gặp qua. Nàng không hoảng sợ, chỉ nhanh chóng lấy thanh kiếm treo trên đầu giường xuống, mắt lạnh nhìn đám hắc y nhân. Thấy bọn chúng mãi không xông lên, nàng lạnh giọng hỏi“Các ngươi là ai?” Nàng khẳng định đám hắc y nhân này là đến giết nàng, nhưng tại sao lại không ra tay? Nghi hoặc thì nghi hoặc nhưng nàng cũng không bỏ phòng bị, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm, mắt nhìn đám hắc y nhân.“Ngươi là Tống Ngưng?” Một tên trông như đứng đầu của bọn chúng lạnh lùng mở miệng hỏi.“Phải. Các ngươi là người của ai?”Tên thủ lĩnh không trả lời nàng mà chỉ hừ lạnh một tiếng rồi tiếp tục quan sát nàng. Nhưng nhìn thế nào cũng không giống như là họ đang đợi gì đó chứ không phải một mùi thơm thoang thoảng xông vào mũi làm nàng nhíu mày rồi cũng hiểu ra, thì ra bọn chúng cho người đốt mê hương, đợi mê hương phát tác thì nhất tề xông lên giết nàng. Hừ… bọn chúng cũng quá xem thường nàng Ngưng bế khí phòng ngừa mê hương phát tác nhưng nàng kinh ngạc phát hiện công lực đã giảm ba phần. Nhưng mê hương này thật kì lạ, nàngkhông cảm hoa mắt, choáng váng mà ngược lại thân thể càng ngày càng nóng. Chết tiệt, đó không phải mê hương mà là xuân dược. Phải nhanh chóng giải quyết đám người này để trị liệu mới được.’Nghĩ vậy, Tống Ngưng nhanh chóng rút kiếm xông thẳng vào đám người hắc y chiêu sắc bén, sát khí lan tràn. Đám hắc y nhân bị hành động bất ngờ của Tống Ngưng làm cho sững sờ tại chỗ, không kịp phản ứng nên một lượng lớn bị dính chiêu của Tống Ngưng làm cho mất mạng. Đến khi bọn chúng hoàn hồn thì đã mất gần nữa số người. Tên thủ lĩnh thấy vậy, sát khí bốc lên, quát to với đám người còn lại“Giết nàng”Đám hắc y nhân theo tiếng quát điên cuồng xông về phía Tống Ngưng. Nhưng thế chủ động đã bị Tống Ngưng nắm lấy nên cho dù có phản kháng thì chúng cũng chết không nghi lúc Tống Ngưng đối phó với đám hắc y nhân thì tên thủ lĩnh đã lợi dụng thời cơ đến sau lưng nàng đâm một kiếm về phía hậu tâm* của nàng. Một kiếm này mang theo lực lượng cực lớn và sát khí tuyệt đối. Tống Ngưng bị sát khí làm cho giật mình quay lại nhưng thanh kiếm gần như vậy, muốn tránh cũng không được. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, một đạo chưởng lực cường đại từ sau lưng Tống Ngưng quét qua tóc mai của nàng, đánh thẳng vào ngực tên hắc y nhân. Năm Lê Trang Công thứ 18, Khương quốc thua trận, hai nước Lê-Khương kết đồng Trang Công nhân Tống Ngưng làm nghĩa muội, phong là Kính Võ công chúa, phái sứ giả đến Khương quốc yết kiến Khương quốc Vương, đem Tống Ngungy hòa thân cho Thẩm tướng quân Thẩm Ngạn. Sự việc như trước nhưng tâm lại khác Ngạn thì vui mừng khôn xiết, thỉnh thoảng vuốt ve nửa miếng ngọc bội mà Tống Ngưng để lại, mỉm cười dịu dàng vui sướng. Thầm nghĩ Cuối cùng cũng cưới được A Ngưng, hắn phải bù đắp cho nàng thật tốt, hảo hảo chăm sóc nàng.’Lê quốc,phủ tướng quânTống Ngưng ngồi buồn bực bên thư án“ Sao lại mang ta đi hòa thân chứ? Đại ca, sao huynh lại đồng ý vậy?”“ A Ngưng, chúng ta làm thần tử, phải tuân lời, dù muội có phản đối cũng không được, công chúa cũng không thể không đi hòa thân.”“ Haiz… Được rồi, thân là thần tử chi sẻ ưu phiền của công chúa là việc nên làm”“ Muội hiểu là tốt rồi”“ Đúng rồi đại ca sao ngọc bội của muội lại mất một nửa vậy?”- Như nhớ ra điều gì đó, Tống Ngưng bật hỏi“ Chắc là lúc muội ngã ngựa bị vỡ thôi. Ta còn nhiều việc phải làm, muội ngoan ngoãn nghỉ ngơi cho tốt chuẩn bị xuất giá là được rồi nha đầu thật lắm chuyện” – Tống Diễn né tránh ánh mắt của Tống Ngưng, trả lời xong liền đứng dậy chạy nhanh ra ngoài.“ Huynh ấy càng ngày càng lạ…”- -phân cách tuyến- -Thời gian trôi nhanh, thấm thoát đã sắp đến đại hôn nhưng Thẩm Ngạn lại không nhận được bất cứ một lá thư nào từ Tống Ngưng. Tuy lúc trước hắn cũng nhận được thư nhưng lúc Quân Phất cho hắn xem quá khứ, hắn biết A Ngưng sẽ viết thư cho hắn nên đã dặn dò người hầu nếu sứ giả Lê quốc đưa bất cứ gì cho hắn thì phải đưa cho hắn ngay, không được đưa cho bất kì người nào khác kể cả Liễu Thê Thê. Nhưng người hắn phái đi trở về nói rằng sứ giả không đưa gì cho hắn cả. Tại sao lại như vậy? Hay là Quân Phất lừa hắn… nhưng sự thật hắn nghe được thì hoàn toàn giống như Quân Phất cho hắn xem. Hắn cũng nghĩ đến việc Liễu Thê Thê lấy thư giống như lúc trước nhưng đây là hắn ra lệnh cho người thân cận nhất, không có lí do nào để lừa hắn. Sứ giả Lê quốccũng không có lí do gì để giữ thư và ngọc bội lại. Vậy... rốt cuộc là vì sao ?... Hắn cảm thấy... rất bất an...Lê quốcTống Ngưng nhàm chán không việc gì làm nên nảy sinh lòng hiếu kì với người phu quân tương lai này nên cho người đi dò hỏi. Tống Ngưng sau khi nghe thông báo của thuộc hạ thì lâm vào trầm tư.Thẩm Ngạn lúc trước đem về phủ một cô gái, chăm sóc rất tận tình, nghe nói là người cứu hắn trên núi tuyết. Vậy chắc hắn có tình cảm với cô gái kia. Mình gả qua đó khó tránh hắn sẽ không hài lòng, thôi thì lúc gặp mặt mình và hắn nói rõ ràng đi. Nàng cũng không muốn làm tiểu tam, nếu hắn đã có người trong lòng không bằng tác hợp cho hai người họ. Nàng được tự do mà hắn cũng không khó xử, chi bằng ngươi đi đường lớn của ngươi, ta đi cầu độc mộc của ta. Vậy cũng được.’Ngày đại hônTống Ngưng từ tờ mờ sáng đã bị người hầu đánh thức, hết trang điểm, búi tóc, lại đến mặc giá y. Loay hoay từ lúc mặt trời chưa mọc đến lúc mặt trời đã đứng bóng, rồi phải ngồi kiệu đi từ Lê quốc đến Khương quốc. Thật mệt chết!!!- -phân cách tuyến- -Qua thời gian thật lâu NB ta cũng không biết là bao lâu kiệu hoa mới đến cửa tướng quân phủ. Quy củ rườm rà, bái đường rồi mới đưa vào động trong tân phòng, Tống Ngưng buồn bực lấy tay vén khăn trùm đầu lên tùy tiện ném xuống đất, nhìn xung quanh một màu đỏ rực, người hầu đã sớm lui ra, chỉ còn nàng một mình ngồi trong tân phòng.“ Tên đó sao lại chậm chạp vậy không biết??”Bỗng “chi nha…” một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra. Nghe tiếng bước chân đến gần, Tống Ngưng vội nhặt khăn trùm đầu che lại mặt Ngạn bước vào, đập vào mắt là một màu đỏ rực của tân phòng cùng Tống Ngưng một thân giá y xinh đẹp ngồi bên giường hỉ. Không thấy rõ dung mạo của nàng nhưng làm hắn hồi hộp và càng… bất an hơn. Vươn tay, run run sắp chạm vào khăn trùm đầu lại buông xuống. Thẩm Ngạn hít một hơi, tay nắm chặt rồi lại buông ra sau đó đưa tay vén khăn trùm đầu của Tống Ngưng lên. Nhìn thấy dung mạo quen thuộc của nàng làm cho hắn giật mình nhưng cũng thầm thở phào nhẹ Tống Ngưng lại tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn và lời nói của nàng lập tức làm cho Thẩm Ngạn sợ hãi“ Ta biết ngươi có trong lòng, nên không hài lòng với hôn sự này. Nhưng ngươi yên tâm, tuy tạm thời ta không thể nhường lại chức chính thê cho nàng ta nhưng nếu ngươi muốn cưới nàng cũng không sao, ta không phản đối nhưng phải đợi một thời gian nữa ngươi mới có thể…”“ Đủ… đủ rồi”- Mặt Thẩm Ngạn bây giờ tái nhợt như tờ giấy, không một chút huyết sắc, bàn tay nắm chặt nổi gân xanh, các khớp ngón tay cũng trắng bệch. Lời nói lúc nãy gần như cố hết sức mới có thể nói ra. Sao có thể như vậy? A Ngưng lúc trước không có nói như vậy với hắn. Đây là tại sao…?’“ A Ngưng, nàng sao vậy?”“ Ta và ngươi rất thân sao?”Làm ơn đi a, “ A Ngưng”, hắn sao lại gọi thân thiết như vậy a. Thật làm cho nàng nổi hết da gà. Đương nhiên lời này cũng chỉ có thể nói thầm trong hỏi của Tống Ngưng làm Thẩm Ngạn không thể nói bất cứ điều gì, chính xác hơn là không còn có thể phát ra bất cứ âm thanh gì. Sao lại như vậy? Hắn cảm nhận được ánh mắt nàng nhìn hắn là một mảnh trong suốt không còn tình cảm ấm áp như trước, nàng đối với hắn… lòng không khỏi run lên. Không lẽ ông trời muốn trừng phạt ta sao?“ Nàng…không nhớ ta?”“ Ta với ngươi vốn là chưa từng gặp nhau nha.”Câu nói này càng giống như hàng trăm thanh kiếm đâm vào tâm hắn.“ Nàng thật sự không nhớ sao? Nàng… Nàng…”Tống Ngưng biết chính mình bị thương ở đầu đã quên mất một số chuyện. Nhưng là đại ca nói những việc nàng quên đi cũng không quan trọng cho lắm liền không bận tâm nữa. Nói cho Thẩm Ngạn nghe việc này cũng được, dù sao lúc luyện tập khó tránh gặp sự cố nếu truyền ra ngoài chắc cũng không mất mặt lắm. Hơn nữa hình như đại ca từng nói nàng đã từng cứu Thẩm Ngạn chắc là lúc đó hai người liền quen nhau đi.“ Lúc luyện tập một năm trước ta có bị ngã ngựa một lần nhưng không đáng kể. Có chuyện gì sao?”“ Không… không có gì… Nàng…”“ Thẩm Ngạn, đây sao này cũng là phòng của ta phải không?”“ Phải”- Thẩm Ngạn vẫn chưa hoàn hồn từ câu nói trước của nàng, nghe Tống Ngưng hỏi thì chỉ theo bản năng trả lời. Lúc sau mới giật mình hoàn hồn. mắt mở to không thể tin. Ý nàng là…’“ Nếu đây là phòng ta thì ngươi… về phòng của ngươi nghỉ ngơi đi, cả ngày hôm nay thật mệt mỏi”“ Ta…” – Đây vốn là phòng của hắn đương nhiên cũng là phòng của nàng, bây giờ bị nàng thẳng thừng đuổi đi, chẳng phải hắn chỉ có thể đến thư phòng ngủ thôi sao?Thấy Thẩm Ngạn mờ mịt đứng tại chỗ, Tống Ngưng buồn bực lên tiếng“ Thẩm đại tướng quân à, ngươi không sợ nhưng ta sợ sẽ bị tình nhân của ngươi trả thù lắm a”“ Ta…” – Không đợi Thẩm Ngạn lên tiếng trả lời, Tống Ngưng đãđẩy hắn ra ngoài phòng. Thể loại Trùng sinh, Đồng nhân, nam sủng nữ, nữ ngược tâm namBeta Liễu Nhược Giang, Trương Thiên Tuyết, Mộ Dung Thiên PhiNguyên tác Hoa tư dẫn chi Tận kiếp phù du“Nhân sinh như mộngTận kiếp phù du.”Kiếp trước nàng yêu hắn, bản thân lại cam tâm tình nguyện gả cho không còn cầm đao thương trên sa trường, nàng học cách trở thành nữ tử khuê phòng, vì hắn chăm con dưỡng cái. Đổi lại, hắn lạnh lùng, tàn nhẫn với nàng. Tay nàng là do hắn phế, con nàng chết hắn lại ung dung mà ôm ấp nữ nhân khác. Hắn đối với nàng mãi mãi cũng vô tâm. Cuối cùng, nàng chọn cách ở trong mộng ảo, bỏ mình, ra đi không vương vấn gì với trước hắn tuyệt tình, ngoan độc với nàng, hết lần này đến lần khác khiến nàng sống trong đau khổ, thương tâm mà chết. Mãi đến khi bức màng bí mật được hé lộ, hắn ân hận thì đã muộn. Thì ra người cứu hắn là nàng, người hắn đánh mất trái tim cũng là nàng nhưng hắn lại ngu ngốc không chịu thừa nhận. Hình bóng nàng đã sớm đi vào tâm hắn, bén rễ ở đó. Khi hắn hiểu được thì đã muộn. Sống không thể bên nàng thì hắn nguyện đoàn tụ cùng nàng nơi chính suối. Vạn tiễn xuyên tâm, hắn tử trận sa trường. Nếu có kiếp sau chỉ mong một đời một kiếp một đôi, chỉ nguyện làm uyên ương liền cánh không nguyện thành tiên, để hắn có cơ hội bù đắp cho nàng, yêu thương nàng lần thế sự vô thường, nghịch thiên trọng sinh kiếp này hắn quyết không phụ nàng cũng muốn nối lại duyên tình dang dở kiếp sự việc liệu có còn như trước kia, nàng có còn như trước kia, có còn yêu hắn nữa không?♪ Đoạn ngắn 1 Lập giao ước đêm động phòngTống Ngưng một thân giá y đỏ thẫm, nàng tựa tiếu phi tiếu nhìn Thẩm Ngạn“ Thẩm Ngạn ta có chuyện muốn nói với ngươi”Nàng như vậy khiến Thẩm Ngạn không khỏi nhíu mi“Chuyện gì?”Hắn bước đến gần nàng, đây là lần đầu hắn nhìn nàng mặc giá y xinh đẹp động lòng người như vậy, nội tâm lại bất an.“ Thật ra cũng không có gì, ta biết ngươi có đã sớm có người trong lòng mà ta cũng không muốn làm tiểu tam chi bằng ta cùng ngươi làm một giao ước như thế nào?”Nàng nhìn sắc mặt đen hơn đêm của hắn thì không khỏi nuốt một ngụm nước bọt.“ Giao ước?” Thẩm Ngạn mím môi nhìn nàng, hai tay trong tay áo nắm chặt đến nỗi khớp cũng trắng bệch. Tống Ngưng nhìn hắn thêm vài lần mới nói tiếp“ Ừm… Liễu Thê Thê là người trong lòng ngươi ta đây không muốn vô sỉ như vậy cướp vị trí chính thê của nàng. Nhưng là hiện tại ta tạm thời ở lại phủ tướng quân. Sau một thời gian nữa, ngươi viết hưu thư cho ta rời đi. Đến lúc đó ngươi đi cầu độc mộc của ngươi ta đi đường lớn của ta. Ta có thể tìm một nam nhân thật lòng thương ta mà ngươi cũng được toại nguyện cùng người kia nha…” Hiện tại nàng đang mơ tưởng đến niềm vui ngao du sơn thủy cùng tình lang mà không biết rằng tâm hắn đang đau đớn, thống khổ. Không được, tuyệt đối không được, cho dù đem nàng nhốt lại hắn cũng quyết không để nàng rời khỏi hắn lần nữa. “ Không thể được” Hắn nghiến răng nghiến lợi nói.♪ Đoạn ngắn 2 Ghen với tiểu tam“ Hai người các ngươi là đang làm cái gì, hả???”Thẩm Ngạn cơ hồ tức giận muốn ngất xỉu, đây là cái tình cảnh khốn kiếp gì đây a! Hắn vốn vừa thắng trận liền ngày đêm không ngừng thúc ngựa trở về, hắn nhớ nàng đến phát điên rồi. Cư nhiên… cư nhiên đến nơi vừa vào phủ đã cho hắn nhìn thấy một màng nàng đang “ hồng hạnh xuất tường” đi “ trêu hoa ghẹo nguyệt”. Tay của nam nhân kia đang vòng qua eo nhỏ của nàng, thân thể hai người lại sát nhau gần như không một khe hở a. Thẩm Ngạn càng nhìn càng tức, lửa giận bùng phát, hắn còn chưa được ôm nàng đó, cái tên nam nhân kia dựa vào cái gì mà chiếm tiện nghi của nàng chứ. Khốn kiếp, dựa vào gương mặt đẹp một chút, thân thế cao hơn hắn một chút mà muốn cướp nương tử của hắn sao, ngươi mơ đi, cho dù tạo phản hắn cũng không cho phép chuyện đó xảy ra.♪ Đoạn ngắn 3 ghen với tiểu tứThẩm Ngạn lần đầu làm điểm tâm muốn đem cho A Ngưng của hắn nếm thử. Nhưng vừa đến cửa liền nghe thấy tiếng nói cười “mờ ám” từ bên trong truyền ra “ Đừng… Ngươi nhanh như vậy làm gì a..”“ Ha…ha…tại ngươi chậm thôi a” một giọng nam trầm thấp dễ nghe“ Ngươi còn cười nữa, ta bỏ mặc ngươi”“ Ha…ha…được rồi, tiếp tục” đoạn này thử sự “trong sáng” của mọi người chứ ta rất trong sáng aThật sự nghe không được nữa, Thẩm Ngạn sắc mặt âm trầm, khí lạnh lan tỏa toàn thân, hùng hổ mang một thân sát khí đá cửa vào. Cửa vừa mở, Thẩm Ngạn nhìn tình cảnh bên trong lãnh khí càng dày đặc hơn. Chỉ thấy Tống Ngưng đang cùng cái tên thần y họ Nam Cung chết tiệt kia đang ngồi sát nhau, tay của hắn’ còn ôm vai Tống Ngưng, hai người đang cùng xem một quyển sách. Thẩm Ngạn thật sự không thể nhìn được nữa, đặt mạnh đĩa bánh lên bàn, đưa tay kéo Tống Ngưng về phía mình, tách hai người ra. Nhìn cánh tay lúc nãy ôm vai Tống Ngưng cứng đờ trên không trung, Thẩm Ngạn nhướng mày cười đắc ý với Nam Cung Diệp Thần.* Thông báo văn án có MỘT SỐ yếu tố lừa tình mong cân nhắc trước khi đọc*

nương tử cho ta một cơ hội được không